Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình.

Thương Quân nghe tin nhắn thoại xong không trả lời ngay lập tức.

Từ lúc quen cô đến giờ, ngoại trừ không đồng ý hẹn hò với cô ra anh chưa bao giờ từ chối cô bất cứ chuyện gì.

Anh có thể không hề do dự từ chối những yêu cầu vô lý của Thương Uẩn và Thương Thấm, nhưng đối với Sầm Tô có lẽ là quen thuận theo ý cô nên lời từ chối khéo léo cuối cùng vẫn không nói ra được.

Thương Quân:[Lần này muốn ăn ở đâu?]

Sầm Sầm:[Chọn một nhà hàng Michelin ba sao hoặc hai sao đi, tốt nhất có thể ăn được ba, bốn tiếng.]

Cô chưa bao giờ che giấu mục đích của mình, có lúc thậm chí hận không thể nói thẳng ra hết sợ anh không hiểu được ý mình.

Thương Quân rất hiếm khi đi ăn cùng ai ở nhà hàng Michelin, thời gian dùng bữa quá lâu nên ăn xong rất mệt. Mỗi lần em gái muốn ăn anh chỉ phụ trách đặt chỗ, bảo Thương Uẩn đưa con bé đi.

Nhưng lần này Sầm Tô muốn ăn, anh chỉ có thể đích thân đi cùng cô.

Thương Quân hỏi ý kiến của cô:[Vậy ăn nhà hàng kiểu Pháp?]

Một bữa ăn kiểu Pháp đầy đủ theo phong cách truyền thống, vừa hay hợp yêu cầu thời gian của cô.

Sầm Sầm:[OK]

Sầm Sầm:[Tôi không kén ăn, món Trung hay món Tây đều thích. Đồ cay cũng ăn được, đồ thanh đạm cũng thích, chay hay mặn đều không kiêng.]

Sầm Sầm:[Đúng rồi, anh biết nấu ăn không?]

Thương Quân: "….."

Thương Quân:[Hỏi cái này làm gì?]

Sầm Sầm:[Xem ra biết một chút.]

Thương Quân:[Không biết.]

Anh lại hỏi cô muốn đi ăn hôm nào.

Bây giờ Sầm Tô là người rảnh rỗi, hôm nào cũng rảnh.

[Xem anh tiện hôm nào, tôi hôm nào cũng được. Dù sao nhìn qua cũng biết tôi là người không cần đi làm.]

Thương Quân bị câu cuối cùng của cô chọc cười, chính là câu trước đó anh từng trêu cô.

Anh xem lịch trình cuối tuần, tối thứ bảy không có buổi tiệc xã giao nào vậy là nói trước với cô:[Thứ bảy tuần này. Tôi bảo tài xế đi đón cô.] 

Sầm Tô:[Được.]

Cô lại nhắc anh đừng quên bảo tài xế đến lấy trà hoa hồng.

Chiều hôm đó cô nhận được điện thoại của tài xế nói đã dưới tòa nhà, hỏi cô ở tầng mấy để anh ta đi lấy.

Sầm Tô không muốn làm phiền để người ta chạy lên: "Tôi mang xuống cho."

Cô xách hai chiếc túi đi xuống dưới tòa nhà.

Mẹ gửi cho cô bốn hũ trà hoa, nói tặng mỗi quý nhân hai hũ, chuyện tốt nhân đôi.

Ngay cả túi xách tay mẹ cũng chuẩn bị sẵn, là loại túi đặt làm riêng có in logo của nhà nghỉ. Lần này gửi trà hoa hồng mẹ tiện thể gửi thêm mấy cái qua.

Kiểu túi đặt làm riêng này đã có hơn chục năm nay, mỗi khách lưu trú của Sầm&cen sau khi trả phòng đều được mẹ tặng một túi đặc sản và đồ ăn vặt địa phương của Hải Thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!