Anh sẵn lòng cho cô mượn vệ sĩ riêng của mình đương nhiên Sầm Tô sẽ không từ chối.
Cô thoải mái nhận lời: "Cung kính không bằng tuân mệnh."
Thương Quân nói: "Cô cũng có thể cung kính."
Sầm Tô khẽ cong môi: "Không khách sáo với anh đâu."
"Liên lạc với vệ sĩ của anh kiểu gì?" Cô chuyển chủ đề.
Thương Quân: "Tôi bảo cậu ấy đi tìm cô. Bất cứ chuyện gì cô giao cho cậu ấy làm không cần nói với tôi, cậu ấy cũng sẽ không báo cáo với tôi." Dừng lại, anh chuyển chủ đề: "Đương nhiên cô muốn dò hỏi chuyện của tôi thì lại là chuyện khác."
Sầm Tô bảo anh yên tâm: "Tôi sẽ không dò hỏi người khác, muốn biết thông tin của anh, anh ở đâu tôi sẽ hỏi thẳng anh."
Hỏi anh có thể nói chuyện được nhiều hơn, còn có thể bảo đảm chính xác, có gì mà không làm.
Thương Quân nhìn đồng hồ, hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"
"Không có. Anh thì sao? Xong việc chưa?"
Thương Quân "ừ" một tiếng đáp lại.
Sầm Tô ngồi bên cạnh cửa sổ, lúc này lại có tâm trạng ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.
Cô cũng nhìn thời gian, nói với bên kia điện thoại: "Không lẽ mười giờ anh đã ngủ rồi sao?"
"… Muốn nói gì?"
"Nếu như anh không vội nghỉ ngơi thì nói chuyện với tôi thêm mấy phút đi."
Thương Quân nửa đùa nửa thật: "Nói chuyện với cô, Thương Uẩn và Thương Thấm chẳng khác gì rước bực vào người."
Sầm Tô mỉm cười, hứa: "Tôi không chọc tức anh." Cô dựa vào ghế sô pha, vừa ăn hoa quả khách sạn tặng vừa nói chuyện, lâu rồi chưa thoải mái như vậy. Nhưng cô vẫn cảm thấy đĩa hoa quả này bày không đẹp bằng mẹ bày.
Lời cam đoan của cô Thương Quân không tin.
Ngày nào Thương Thấm với Thương Uẩn cũng hứa.
Nhân lúc cô đang ăn anh gửi số liên lạc của vệ sĩ qua cho cô.
"Lưu lại đi."
"Được." Lúc Sầm Tô lưu số điện thoại mới phát hiện nửa tiếng trước nhận được tin nhắn hoàn tiền từ bên nền tảng.
Phí đặt phòng của cô được hoàn lại về tài khoản gốc.
Lý do hoàn tiền: Quá hạn chưa nhận phòng.
"Chủ tịch Ngu hoàn tiền phòng cho tôi rồi, ngại quá."
"Không cần ngại. Anh ta tính vào tài khoản của tôi."
"….."
Sầm Tô không định chuyển tiền cho anh, như vậy rõ ràng khách sáo mà chưa chắc anh đã nhận.
"Đợi mấy hôm nữa bận xong tôi đi chọn quà cho anh, coi như tiền phòng và tiền bữa ăn. Không được từ chối đâu đấy."
"Không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa." Cô chủ động kết thúc cuộc trò chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!