Thương Quân gần như đã dần quen với những cử chỉ tán tỉnh công khai, đôi khi xen lẫn vài lời ngọt ngào của cô.
Chỉ là không tránh khỏi tò mò, không biết cô có từng nói lời này với những người bạn trai trước hay không.
Cô muốn quen Ngu Thệ Thương nên anh chính thức giới thiệu với cô.
"Chủ tịch Ngu." Anh giới thiệu ngắn gọn.
Sầm Tô chào Ngu Thệ Thương: "Cảm ơn xe của chủ tịch Ngu."
"Không cần khách sáo." Ngu Thệ Thương cười, nói: "Tôi nên cảm ơn cô đã quan tâm đến việc kinh doanh của khách sạn mới phải."
Vừa nói vừa lịch sự đưa tay mời cô ngồi.
Sầm Tô không cố ý ngồi bên cạnh Thương Quân, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Ngu Thệ Thương.
Thương Quân tiếp tục giới thiệu: "Sầm Tô, kỹ sư y tế AI, cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tần Vận. Vừa mới từ chức, định phát triển sự nghiệp ở Thâm Quyến."
"Trẻ như này đã làm giám đốc kỹ thuật, đúng là nhân tài hiếm có."
"Chủ tịch Ngu quá khen."
Ngu Thệ Thương khéo léo hỏi: "Họ Sầm sao? Người Hải Thành à? Nghe nói ở Hải Thành họ Sầm rất nhiều."
Sầm Tô ngạc nhiên: "Đúng vậy, quê tôi ở Hải Thành. Không ngờ chủ tịch Ngu lại hiểu rõ Hải Thành như vậy."
Ngu Thệ Thương: "Trước đây thường xuyên nghe người ta nhắc Hải Thành như nào. Cháu gái tôi cũng hay đến đó."
Sầm Tô biết người cháu gái này của anh ta, chính là Ngu Duệ đã đầu tư vào Y tế Sầm Thụy sau đó đổi tên công ty thành Y tế Tân Duệ.
Ngu Thệ Thương nói: "Tôi chỉ nghe nói, chưa đến bao giờ."
Thương Quân đưa thực đơn cho Sầm Tô, nói với bạn thân: "Nhà Sầm Tô mở nhà nghỉ ở ven biển, hôm nào muốn đến đó bảo cô ấy giảm giá một nửa cho anh." Còn nói tên nhà nghỉ với Ngu Thệ Thương.
Sầm Tô nhìn Thương Quân với ánh mắt cảm ơn.
Trong wechat cô nói người ở tầng lớp như cô không có cơ hội làm quen Ngu Thệ Thương, vậy là anh đã tạo cơ hội hơn nữa còn trải sẵn chủ đề nói chuyện cho cô.
Chỉ với chủ đề nhà nghỉ, cô và Ngu Thệ Thương nói chuyện với nhau khoảng năm, sáu phút.
Từ chuyện vị trí của nhà nghỉ nói đến trà hoa hồng khô mẹ cô tự làm.
"Bố mẹ đều ở Hải Thành sao?" Hai người dần thân thiết hơn, Ngu Thệ Thương hỏi.
Sầm Tô nói: "Lúc tôi còn rất nhỏ bố mẹ đã ly hôn rồi, tôi sống với mẹ. Bố không ở Hải Thành."
Ngu Thệ Thương không ngờ cô lớn lên trong gia đình đơn thân, tự cảm thấy thất lễ: "Xin lỗi."
"Không sao."
"Lần trước đến Thâm Quyến thấy cô xách theo CT của bệnh viện, sức khỏe không ổn sao?" Ngu Thệ Thương nói chuyện với giọng trầm ấm, quan tâm: "Dù có trẻ cũng phải chú ý tới sức khỏe, đặc biệt là người làm kỹ thuật như các cô, bận rộn đến mức thường xuyên quên ăn quên ngủ."
Sầm Tô nói không phải mình: "Tim bà ngoại tôi không tốt, ở quê không tiện qua đây nên tôi đi khám thay bà."
"Bác sĩ nói thế nào?"
"Có hy vọng phẫu thuật."
Những cái khác Sầm Tô không nói nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!