Chín giờ tối hôm đó Thương Quân gọi điện thoại cho chủ nhiệm Cố.
Cố Xương Thân nghe máy rồi nói: "Gọi đúng lúc lắm, sớm hai phút là tôi không nghe máy được."
"Vừa phẫu thuật xong ạ?"
"Ừ, lúc tan làm khoa cấp cứu đưa một bệnh nhân bị bóc tách động mạch chủ đến, suýt nữa mất mạng."
Cố Xương Thân ngồi xuống bàn, kẹp điện thoại giữa tai và vai, hai tay mở hộp cơm: "Thêm wechat Sầm Tô đúng không? Cậu cúp máy tôi thêm ngay."
"Không phải giục chuyện đó, cháu muốn hỏi về độ khó ca phẫu thuật của bà ngoại."
Hiếm khi Cố Xương Thân trêu: "Chuyện này chỉ có thể nói với người nhà bệnh nhân, cậu là người nhà bệnh nhân sao?"
"….."
Thương Quân cười, "Chủ nhiệm Cố, chú làm khó cháu rồi."
Cố Xương Thân mở cơm hộp ra, đùi gà không biết bị thằng nhóc nào trong khoa lấy trộm mất một cái, chỉ để lại cho ông một cái nhỏ.
Ông quay lại chuyện chính nói với đầu bên kia điện thoại: "Độ khó của ca phẫu thuật có nói với cậu, cậu cũng không hiểu. Không cần lo lắng, tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Cảm ơn chú."
Sau khi cúp máy Cố Xương Thân nhấn vào wechat, chấp nhận lời mời kết bạn "Sầm&cen".
Ông vừa ăn cơm tối vừa gửi những điều cần lưu ý trong việc chăm bà ngoại trong thời gian sắp tới, rồi lại dặn:[Nhất định phải tránh nhiễm trùng.]
Sầm Tô cảm ơn:[Vâng ạ. Cảm ơn bác sĩ Cố, làm phiền bác sĩ rồi.]
Nói chuyện thêm mấy câu cô không làm phiền nữa, chuyển những lưu ý đó cho mẹ.
Sầm Tông Y:[Cảm ơn người ta cho tử tế.]
Sầm Tô:[Mẹ yên tâm.]
Lần này cô phải cảm ơn rất nhiều người.
Không chỉ bác sĩ Cố mà còn có Thương Quân.
Mấy ngày sau đó Sầm Tô gần như không bước chân ra khỏi nhà, cô bận thu dọn, đóng gói đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.
Sau khi tốt nghiệp cô vẫn luôn sống ở Bắc Kinh, mấy năm trôi qua đồ đạc đã nhiều lên lúc nào chẳng hay. Đồ đạc nhiều nhưng cô chỉ chuẩn bị sáu túi lớn và ba vali, cố gắng vứt bỏ những thứ không cần thiết.
Tiểu Khâu bên môi giới đã giúp cô chọn lọc được bốn căn nhà phù hợp với yêu cầu, giá thuê ở trong mức cô có thể chấp nhận được.
Hẹn nhau cuối tuần đi xem nhà, cô đặt vé chuyến bay đến Thâm Quyến vào chiều thứ bảy.
Tối thứ sáu, Sầm Tô nhận được điện thoại của Thương Thấm hỏi cô ngày mai có rảnh không, cùng nhau ăn cơm.
Thương Thấm nói: "Chỉ hai chúng ta thôi."
Nghĩ tới bữa tiệc chia tay hôm đó, Thương Thấm nói sẽ mời riêng cô một bữa tiệc chia tay, cô còn tưởng chỉ nói khách sáo.
Sầm Tô xin lỗi sau đó giải thích ngày mai phải bay đến Thâm Quyến, hẹn đi xem nhà với Tiểu Khâu: "Đợi lúc nào về tôi mời cô."
Thương Thấm: "Không cần khách sáo với tôi, tổ chức tiệc chia tay cho cô đương nhiên là tôi mời rồi."
Nói thêm mấy câu về chuyện thuê nhà sau đó cô ấy nhắc đến Thương Quân: "Đúng là có duyên, anh cả tôi cũng đến Thâm Quyến công tác, hai ngày cuối tuần đều ở bên đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!