Sầm Tô cần quay lại căn nhà thuê lấy hồ sơ kiểm tra sức khỏe của bà ngoại, sau khi lên xe cô báo địa chỉ cho tài xế.
Khu nhà cùng hướng với bệnh viện, không cần phải vòng lại.
Trong xe ngoại trừ tài xế và vệ sĩ đi kèm chỉ còn cô và Thương Quân, nói chuyện cũng thoải mái hơn đôi chút so với lúc ở phòng riêng.
Cô nghiêng mặt nhìn anh: "Quyết định đến bệnh viện đột xuất như vậy có làm ảnh hưởng đến công việc chiều nay của anh không?"
Thương Quân nói: "Chiều không sắp xếp gì."
Không phải để cô yên tâm mới nói như vậy, vốn dĩ đã không sắp xếp bất cứ công việc gì.
Anh quá hiểu em trai mình, khó khăn lắm mới mượn được cái cớ tiệc chia tay để gán ghép anh và Sầm Tô, sao có thể dễ dàng thả anh về. Buổi chiều còn chắc biết có bao nhiêu trò, chắc chắn toàn là những việc anh không thể nào từ chối được.
Chẳng qua bị chuyện đi khám của Sầm Tô phá vỡ kế hoạch ban đầu.
Sầm Tô cảm ơn lần nữa: "Cảm ơn anh. Tôi tưởng anh sẽ tránh hiềm nghi."
"Tránh hiềm nghi cũng phải tùy trường hợp, khám bệnh là chuyện lớn."
Dừng một lát Thương Quân lại nói: "Đổi thành người khác có lẽ tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, bảo Lâu Duy Tích ra mặt giúp đỡ. Nhưng với cô, tránh hay không tránh cũng chẳng khác gì nhau."
Sầm Tô không hiểu: "Sao lại không khác?"
Thương Quân: "Cho dù bảo Lâu Duy Tích đến bệnh viện cùng cô, Thương Uẩn cũng sẽ rêu rao khắp nơi nói đó là ý của tôi. Nói không chừng còn bịa thêm mấy câu kiểu tôi đối xử với cô khác biệt.
Vậy nên tránh hay không tránh cũng có gì khác nhau đâu?
Sầm Tô cười, đúng thật là chuyện Thương Uẩn có thể làm ra.
Rõ ràng anh rất bất lực với em trai và em gái của mình nhưng vẫn luôn dung túng không giới hạn.
Cô thật lòng nói: "Ngưỡng mộ sếp Thương thật đấy, tôi cũng muốn có một người anh trai giống như anh."
Thương Quân nói: "Có rồi cô sẽ cảm thấy chẳng có gì tốt đẹp cả."
Có lẽ vậy.
Giống như lúc nhỏ cô vẫn luôn ngưỡng mộ người khác có bố, nhưng nếu như có thật lại cảm thấy phiền phức vì bị quản quá nhiều.
Thương Quân thấy cô hơi thất thần, anh chuyển chủ đề: "Nhà cô mở nhà nghỉ à?"
"Đúng vậy." Sầm Tô hoàn hồn, nụ cười lập tức trở lại trên môi. Cô nói nhà nghỉ ở cạnh biển, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy bãi cát và biển: "Môi trường không kém gì khách sạn năm sao. Sau này nếu anh đến Hải Thành du lịch, tôi giảm cho anh nửa giá."
Thương Quân phát hiện rõ ràng trong lòng cô đang có chuyện nhưng lại có thể cười tự nhiên đến vậy.
Anh phụ họa theo một câu, nói có cơ hội sẽ đi, sau đó hỏi: "Nhà nghỉ tên gì?"
"Giống tên tôi. Tên wechat của tôi chính là tên của nhà nghỉ."
Sầm Tô nhìn ra bên ngoài xe, vẫn chưa đến khu nhà. Cô lấy điện thoại ra mở ứng dụng du lịch tìm tên nhà nghỉ nhà mình, sau đó nhấn vào mục đánh giá của khách rồi đưa điện thoại cho anh: "Anh có thể xem ảnh."
Thương Quân nhận lấy điện thoại, không chỉ xem ảnh mà còn đọc chi tiết nội dung của từng bình luận.
"Môi trường đúng là rất tốt." Sau khi xem xong mấy chục bức ảnh của khách lưu trú đăng, anh đánh giá khách quan.
"Từ trước đến giờ chưa giảm cho ai nửa giá đâu, anh là người đầu tiên đấy." Sầm Tô cười lấy điện thoại từ trong tay anh.
Thương Quân: "Vinh hạnh quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!