Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa.

Sầm Tô không cố tình tỏ ra không để tâm, cô muốn biết lúc này Thương Quân sẽ có phản ứng như thế nào, vậy là ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh.

Gia đình như bọn họ đến độ tuổi thích hợp bố mẹ sẽ sắp xếp những cuộc hôn nhân thương mại. Nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi anh ra ngoài nghe, tám phần có liên quan đến xem mắt.

Thương Thấm thấy kế của anh hai đúng là chẳng ra gì, với sự hiểu biết của cô ấy về anh cả thì chắc chắn anh cả sẽ không để anh hai đi xem mắt cùng.

Nhưng tạm thời cô ấy cũng chưa nghĩ ra được cách nào hay hơn, dùng khuỷu tay huých anh hai giục anh hai mau nghĩ cách.

Thương Uẩn quay sang nhìn em gái, không hiểu ý cô nàng: "Sao thế?"

Thương Thấm khéo léo nói: "Anh cả đi xem mắt, anh đi cùng không thích hợp."

"Không hợp cũng phải hợp."

"….." Thương Thấm suy nghĩ, "Hay là để em đi cùng anh cả cho."

Đi xem mắt, em gái đi cùng vẫn hợp lý hơn em trai.

Thương Quân nhìn hai đứa đang tự mình quyết định, liếc thấy Sầm Tô đang đánh giá mình. Anh hơi nghiêng mặt, đối diện với ánh nhìn của cô sau đó anh lại nhìn về phía em trai và em gái của mình: "Hai đứa đừng có tranh nữa, không cần đứa nào đi cùng cả. Buổi xem mắt chiều nay anh hủy rồi."

Trước khi anh nói câu này Sầm Tô còn đang nghĩ nếu như chiều nay anh đi xem mắt quyết định kết hôn theo sắp đặt thì từ hôm nay trở đi cô sẽ không liên lạc với anh nữa, bữa cơm này coi như bữa cơm tạm biệt.

Bây giờ anh hủy buổi xem mắt, chẳng qua là vì không muốn bị hôn nhân trói buộc, cô sẽ không tự luyến cho rằng anh vì cô.

Nhưng hủy bỏ vì bất cứ lý do gì thì người được lợi vẫn là cô. Trước khi rời Bắc Kinh cô có thể thoải mái nhắn tin cho anh mà không cần lo lắng anh có đối tượng kết hôn.

Thương Uẩn không dám vui mừng quá sớm: "Là hoãn lại hay từ chối hẳn rồi?"

Anh cả đương nhiên không muốn đi xem mắt, nhưng cửa ải bên mẹ có lẽ khó qua.

Những vấn đề như này trước đây chưa chắc Thương Quân sẽ trả lời nhưng hôm nay anh lại bình thản nói: "Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Nhưng em đừng có học theo anh kẻo thất vọng." 

Thương Uẩn tự mình biết mình, trong mắt bố mẹ anh ta vẫn không đáng tin, không khiến họ yên tâm giống như anh cả.

Bố mẹ luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của anh cả, còn những lời cam đoan của anh ta chỉ coi như gió thoảng qua tai.

Nghe anh cả nói như vậy Thương Thấm thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ do bản thân nghĩ nhiều nhưng cô ấy lại cảm thấy anh cả làm như vậy có phần liên quan đến Sầm Tô.

Không xen vào cuộc trò chuyện của anh cả với anh hai nữa, cô ấy quay đầu nói chuyện phiếm với Sầm Tô: "Cô định bao giờ đến Thâm Quyến thế? Trước khi đi tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc chia tay riêng cho cô, không dẫn theo hai bọn họ, phiền lắm."

Sầm Tô mỉm cười: "Cuối tháng sau. Đợi nhà bên này hết hạn tôi sẽ đi, tranh thủ quãng thời gian này cảm nhận một chút mùa đông của Bắc Kinh."

Mùa đông ở Bắc Kinh đối với cô mà nói rất đặc biệt, phong cảnh đặc biệt, con người càng đặc biệt hơn.

Mùa đông ở Hải Thành không như này, Thâm Quyến càng không có.

"Cô đi xem nhà ở Thâm Quyến chưa?"

"Vẫn chưa. Trước đó bận bàn giao công việc."

Thương Thấm nhiệt tình hỏi: "Cô định thuê nhà ở khu nào thế? Tôi có quen một bên môi giới, cô gái đó rất có trách nhiệm, tôi từng thuê nhà của cô ấy hai lần. Nếu như cô muốn, tôi giới thiệu cho cô."

Sầm Tô cười, nói: "Tôi không thuê nổi nhà xịn đâu."

"Nhà bình thường thôi, lúc trước tôi thuê hơn hai nghìn một chút, một phòng đơn."

Sầm Tô ngạc nhiên: "Cô thuê nhà rẻ vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!