Chương 10: Anh cố ý nhường cô.

Trong lúc chờ mọi người đến, hai người đánh bài giết thời gian.

Phòng riêng yên tĩnh, thỉnh thoảng ở bên kia bàn bài vang lên tiếng của Sầm Tô: "Đợi chút, để tôi nghĩ nên ra lá nào đã."

Sau đó là một khoảng im lặng kéo rất dài, cô nhìn chằm chằm những lá bài trong tay vắt óc suy nghĩ, thỉnh thoảng còn ngẩng lên quan sát biểu cảm của Thương Quân cố đoán xem chỗ bài còn lại trong tay anh là bài tốt hay bài xấu.

Thương Quân mỉm cười ẩn ý: "Cô không nhìn bài của mình nhìn tôi làm gì? Nhìn tôi có thể thắng à?"

Ánh mắt của Sầm Tô vẫn dừng lại trên khuôn mặt anh, mỉm cười nói: "Đây gọi là biết người biết ta, chuẩn bị kỹ càng thì chẳng thiệt gì."

Vốn dĩ chỉ để giết thời gian, Thương Quân cũng không giục cô. Thấy cô vẫn do dự, anh dứt khoát thu bài lại sau đó úp xuống bàn, cầm cốc nước lên uống.

"Không vội, cứ từ từ suy nghĩ." Anh nói.

Sầm Tô ung dung sắp bài, kỹ thuật của cô không giỏi lắm, Tết năm ngoái mẹ có dạy qua cô.

Lâu không động tới, chữ thầy trả hết thầy.

Giờ đừng nói kỹ thuật đánh bài, ngay cả quy tắc chơi bài cô cũng phải suy nghĩ một lát mới có thể chắc chắn.

Cách bàn bài không xa, trưởng ca phục vụ đứng trước tủ trà cũng không có việc gì làm, thỉnh thoảng đi qua rót thêm nước nóng cho hai người.

Thương Quân thường xuyên đến đây xã giao, trưởng ca phục vụ rất quen với anh. Trước đây lúc tiệc tùng đông người, muốn mời anh ngồi xuống bàn bài chơi ván bài rất khó, có lúc Thương Uẩn muốn kéo anh chơi cũng chẳng kéo nổi.

Hôm nay chỉ có hai người, hai bộ bài rút ngẫu nhiên một nửa để chơi. Gần như ván bài chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ dựa vào may mắn vậy mà anh lại kiên nhẫn ngồi xuống chơi đến tận bây giờ.

Sầm Tô đề xuất chơi bài, từ ngoài sân đi vào cô quan sát phòng riêng một vòng sau đó đi thẳng đến chiếc bàn nhỏ bên cạnh khung cửa sổ gỗ. Thương Quân cởi áo khoác, cũng qua đó ngồi xuống theo cô.

Trên bàn chỉ có hai bộ bài tú lơ khơ. Ban đầu Sầm Tô chỉ cầm lấy nghịch, thấy mấy người Thương Uẩn mãi chưa đến nên cô đưa hai bộ bài cho Thương Quân.

Thương Quân hơi sững sờ sau đó nhận lấy: "Gọi Lâu Duy Tích qua chơi cùng chứ?"

Sầm Tô nói không cần, chơi vui thôi, hai người là được.

Trưởng ca phục vụ cứ nhìn hai người chơi mãi đến ván thứ tư, ba ván trước đều là Sầm Tô thắng.

Cô rất ít khi thấy Thương Quân chơi bài, không biết kỹ thuật của anh như nào.

Thắng ba ván liên tiếp, rốt cuộc là do anh đen, bài xấu hay là anh cố ý nhường Sầm Tô thì không ai biết.

Lúc này, hai người đều dựa vào lưng ghế. Sầm Tô vẫn đang suy nghĩ nên ra lá bài nào. Thương Quân chậm rãi uống nước, ánh mắt lướt qua gương mặt chăm chú và những lá bài trong tay cô.

Cô đánh bài mà như nghiên cứu phát triển sản phẩm, mỗi bước đều thận trọng, tính toán kỹ lưỡng.

Anh không khỏi tò mò với tính cách nghiêm túc như vậy tại sao trong chuyện tình cảm lại hời hợt, tùy hứng đến thế.

Sầm Tô suy nghĩ hơn một phút, cuối cùng cũng rút ra hai lá: "Thôi thì tôi vẫn đánh đôi vậy."

Cô chậm rãi đặt bài xuống, cười với người đàn ông ngồi đối diện: "Anh có đôi không?"

Cô cược anh không có nên mới dám đánh như vậy.

Thương Quân khẽ cười, cầm mấy lá bài úp trên mặt bàn lên, ném xuống: "Cô thắng rồi."

Người thua phải xào bài, đến lượt Sầm Tô thảnh thơi uống trà.

Cô nhấp một ngụm trà, tự tin nói: "Thắng thêm ván nữa là tôi thắng năm ván liên tiếp."

Xào bài xong, Thương Quân tiện tay bốc lấy một nửa, hơi hất cằm ra hiệu cô bốc bài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!