Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều.

"Bà ngoại, mai con không đến nữa con phải đi Thâm Quyến mấy ngày."

Bà ngoại Lâm vốn dĩ đang thiu thiu ngủ, nghe thấy hai chữ "Thâm Quyến" giống như chạm phải dây thần kinh nhạy cảm, ngay lập tức tỉnh hẳn: "Đi Thâm Quyến?"

Sầm Tô ngẩng đầu nhìn mức dịch trong chai truyền dịch, khẽ "vâng" một tiếng.

"Ngày mai mẹ con đến chăm bà."

"Bây giờ bà vẫn đi lại được còn có người chăm sóc, không cần ai phải đến hết."

Bà ngoại Lâm quay vòng lại chủ đề trước đó, bà thử thăm dò: "Con đi Thâm Quyến công tác hả? Không phải đang nghỉ phép sao?"

Sầm Tô thấy nước trong túi truyền dịch sắp hết, cô nhấn chuông gọi y tá sau đó mới trả lời bà ngoại: "Có mấy công ty y tế muốn chiêu mộ con, con qua đó xem tình hình như nào."

Tim bà ngoại Lâm chợt thắt lại: "Đang làm việc yên ổn ở Bắc Kinh sao đột nhiên lại muốn đến Thâm Quyến?"

Y tá đi vào rút kim, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Sầm Tô đứng sang một bên, vạt váy khẽ động mang theo một mùi hương thoang thoảng lan dần đến khung cửa sổ.

Y tá rút kim xong lại dặn bà ngoại Lâm chú ý mấy điều.

Sầm Tô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trước mặt là những tòa cao tầng san sát nhau, tầm nhìn bị che khuất nên chỉ nhìn thấy một góc biển. Không giống nhà nghỉ mẹ cô kinh doanh, chỉ cần mở cửa sổ ra là nhìn thấy được biển rộng mênh mông trải dài đến tận đường chân trời. Chỉ cần mở cửa sổ, sáng sớm có thể tỉnh giấc trong tiếng sóng khẽ vỗ rì rào.

"Sầm Sầm, qua đây ngồi nói chuyện."

Bà ngoại vội gọi cô.

Sầm Tô quay đầu lại, y tá đã rời đi.

Bà ngoại Lâm lòng nóng như lửa đốt, dùng khuỷu tay chống xuống muốn ngồi dậy.

"Bà cẩn thận chút." Sầm Tô vội vàng tiến lên đỡ bà ngoại, "Bà nằm yên đi, để con nâng giường lên."

Bà ngoại Lâm sốt ruột nói: "Không phải con nói công ty bây giờ con làm là công ty tốt nhất trong ngành sao? Người ta tiến lên chỗ cao hơn, sao con lại đi ngược thế?"

Sầm Tô vừa chỉnh giường vừa đáp: "Thâm Quyến gần nhà hơn ạ."

Nói rồi cô cười với bà ngoại: "Con hay nhớ nhà là con gái cưng của mẹ, không nỡ rời xa bà và mẹ con."

"Con đấy." Trong lòng bà ngoại Lâm đầy xót xa.

Nếu như thật sự là con gái cưng của mẹ thì hay rồi, nhưng cháu ngoại của bà từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng tự mình gánh vác, chỉ nói chuyện vui không bao giờ nói chuyện buồn.

Sầm Tô ngồi xuống bên giường, cầm lấy cánh tay vừa truyền xong dịch của bà ngoại khẽ xoa xoa: "Nếu như không phải ở Hải Thành không có công việc phù hợp thì trước đó con đã không đến Bắc Kinh."

Mười sáu tuổi cô đã xa nhà ra nước ngoài học, vì để tiết kiệm tiền vé máy bay nên suốt mấy năm học đại học không về nhà được một lần. Sau khi tốt nghiệp cô vào làm ở Y tế Tần Vận nên số lần về nhà một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Chớp mắt mười năm đã trôi qua.

Mẹ không còn trẻ mà bà ngoại cũng đã già, thời gian ở lại thế gian này cũng chẳng còn bao nhiêu.

Bấy giờ bà ngoại Lâm mới chợt phản ứng lại: "Lần này con về nhà không phải nghỉ phép mà là nghỉ việc sao?"

"Vẫn chưa, con chuẩn bị nghỉ việc."

Bà ngoại Lâm nhìn cháu ngoại, môi mấp máy mấy lần muốn nói nhưng lại thôi.

Sầm Tô nhận ra bà ngoài hình như có điều khó nói: "Bà ngoại, bà sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!