Chương 9: (Vô Đề)

Bởi vì Liễu Lệ Hàn gây chuyện như vậy nên Lộ An Thuần không dám đến ngõ Thanh Hà thăm Ngụy Nhiên nữa.

Cô ngoan ngoãn ở nhà, thỉnh thoảng lại mời Ninh Nặc đến nhà bơi lội chơi dưới nước, hoặc là uống trà chiều và ăn đồ ngọt.

Mặc dù Lộ Bái không nghi ngờ gì, nhưng cô cũng không dám mạo hiểm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lỡ như có gì thì sao.

Lộ An Thuần không chấp nhận nổi cái lỡ như kia, cô đã mất mẹ rồi, em trai là người thân duy nhất mẹ để lại cho cô, cô nhất định phải bảo vệ em ấy thật tốt.

Buổi sáng ngày mùng một tháng chín, Lộ An Thuần thay đồng phục nữ của trường THPT số 1 Nam Gia, bộ đồng phục xinh xắn vừa như in, đôi giày da nhỏ màu đen làm bằng da thật, áo sơ mi trắng phối với chân váy đồng phục dài xếp ly tối màu, một chiếc nơ bướm màu đỏ sẫm được thắt trên cổ áo sơ mi, trên ngực trái cài huy hiệu mang logo trường THPT số 1 Nam Gia.

Chỉ một bộ đồng phục… Đã đẹp hơn quần áo bình thường của cô, Lộ An Thuần cực kỳ thích bộ đồng phục này, cô đứng chụp ảnh tự sướng trước gương một lúc lâu.

Giống như tất cả những cô thiếu nữ đang độ tuổi xuân thì khác, cô rất thích cái đẹp, cũng rất thích chăm chút cho bản thân.

Chỉ tiếc, cô không thể có được sự đẹp đẽ này dưới ánh mặt trời.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần gặp được Ninh Nặc ở dưới tầng, cô ấy dựa vào hàng rào, chán đến chết nhai kẹo cao su.

"Để cậu đợi lâu rồi!"

Ninh Nặc quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: "An An, tớ bảo đảm, cậu sẽ trở thành người được chọn cho vị trí hoa khôi của trường chúng ta."

"Cái gì thế, trường của các cậu còn có chuyện chọn hoa khôi nữa à?"

"Chẳng lẽ trường cấp ba lúc trước của cậu không chọn?"

Lộ An Thuần lắc đầu: "Không chọn."

Lộ Bái chạy bộ buổi sáng xong, vừa hay gặp được hai cô gái đi ra ngoài, ông ta dùng khăn lông trắng lau mồ hôi trên mặt: "An An, bảo tài xế đưa hai đứa đi đi."

"Không cần đâu ba, con cố ý dậy thật sớm là để đi bộ đến trường đấy, còn có thể làm quen đường xá, mà cũng không xa lắm."

Lộ Bái không kiên trì, ông ta nhận lấy cặp sách trong tay quản gia rồi đeo lên lưng cho cô, vươn đầu ngón tay nâng cằm cô gái lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô: "Ba rất vui vì con đồng ý đến thành phố C, ngoan vào, đừng khiến ba thất vọng."

"Vâng, con biết rồi."

Tất nhiên Ninh Nặc không nghe thấy sự đe dọa trong giọng ông ta, dọc đường đi cô ấy đều hâm mộ Lộ An Thuần: "Ba cậu đối xử với cậu tốt quá! Vừa nhìn đã biết là chú ấy rất thương cậu rồi!"

Lộ An Thuần đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, khoé môi nở một nụ cười nhạt: "Đúng vậy, ba đối xử với tớ rất tốt."

"Hơn nữa! Quan trọng nhất là ba của cậu rất đẹp trai! Dáng người cũng siêu chuẩn, không vác cái bụng bia giống ba tớ, hoàn toàn không quan tâm đến hình thể chút nào, tớ đã bảo ông ấy bao lần rồi mà ông ấy còn bảo tớ béo, tớ béo đâu mà béo."

Ninh Nặc lầu bà lầu bầu trách móc ba mình, nhưng cô ấy không hề biết Lộ An Thuần nghe thấy cô ấy nói những lời này lại hâm mộ cô ấy đến mức nào.

Đó mới là một người cha tốt bình thường, sẽ tranh cãi với con trẻ nhưng không tổn thương nhau, lại càng không dùng danh nghĩa tình yêu để… Khống chế và giam cầm.

Các kiến trúc xung quanh nằm san sát nhau như đang đi ngang qua khu rừng đô thị, khi thì đi xuyên qua đường hầm, khi thì đi thang máy lên tầng, sau khi cửa thang máy mở ra lại là một con đường cái khác.

Ninh Nặc thấp giọng hỏi Lộ An Thuần: "Này, cậu có ghét vị kia nhà cậu không… Chị gái của Liễu Lệ Hàn ấy?"

"Tớ không ghét."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!