Chương 8: (Vô Đề)

Lộ Bái ngồi bên cạnh cửa sổ sát đất đang mở trong thư phòng tầng một, thờ ơ lật một cuốn tạp chí tài chính.

Sau khi vào nhà, Lộ An Thuần mới bất ngờ phát hiện ra rằng đứng ở ô cửa sổ sát đất trong thư phòng vừa lúc có thể nhìn thấy tất cả mọi chuyện vừa xảy ra trong vườn hoa!

Tim cô chợt thắt lại.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Liễu Như Yên dẫn Liễu Lệ Hàn vào phòng, còn lải nha lải nhải trách móc cậu ta: "Ai bảo em cãi nhau với hai người đó vậy? Chị nói em đừng giận chứ em đúng thật là... Đàn gảy tai trâu. Hôm nay có rất nhiều bạn tham gia bữa tiệc, toàn là người trong giới cả, ai cũng cực kỳ xuất sắc. Em không lo học tập trao đổi thêm với bọn họ mà lại chạy đi gây gổ với nhân viên phục vụ."

Liễu Lệ Hàn khó chịu kêu rên: "Bọn họ có muốn nói chuyện với em đâu."

Vào nhà thấy Lộ Bái đang ở trong thư phòng, Liễu Như Yên lập tức ngậm miệng không nói nữa.

Lộ Bái thích một ngôi nhà yên tĩnh, ghét sự ồn ào náo nhiệt nên nhíu mày hỏi: "Ồn ào cái gì đấy?"

Liễu Lệ Hàn lập tức mách với ông ta: "Có hai nhân viên phục vụ lưu manh quấy rối An An. Tôi không nhìn nổi nên mới nhiều lời nói giúp An An mấy câu."

"Nhân viên phục vụ quấy rối con gái ư?" Vẻ mặt Lộ Bái ngay lập tức trở nên nghiêm nghị. Ông ta nhìn về phía Liễu Như Yên: "Nhân viên phục vụ mà em mời tới sao? Sao loại người nào em cũng mời vào nhà vậy?"

Mồ hôi lạnh của Liễu Như Yên chảy ròng ròng. Cô ấy biết lúc người đàn ông này tức giận kinh khủng đến nhường nào, bèn nơm nớp lo sợ đáp: "Em... Em thấy bọn họ... Cũng rất chính trực và lễ phép nên mới thuê. Em cũng không biết..."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không phải quấy rối đâu." Lộ An Thuần lập tức giải thích: "Bọn họ chỉ là nhận nhầm con thành người khác thôi. Sau đó họ có nói chuyện với con vài câu, giải thích rõ ràng rồi thôi."

"Hai người đó không thể nào nhận nhầm được!" Liễu Lệ Hàn cứ khăng khăng nói: "An An, cậu ngây thơ quá nên không biết đến mấy cách bắt chuyện vụng về của đám con trai đấy thôi. Chắc chắn là hai người đó có âm mưu đen tối với cậu. Cậu đừng nên đáp lại những người này."

"..."

Bây giờ người mà Lộ An Thuần không muốn đáp lại nhất chính là người tên Liễu Lệ Hàn đấy.

Liễu Như Yên cũng không muốn Liễu Lệ Hàn nói tiếp nữa. Để cậu ta nói thêm vài câu nữa e rằng tối nay cô ấy sẽ rơi vào tình cảnh "bản thân cũng khó giữ nổi" mất.

"Lệ Hàn, em về nhà đi."

"Chẳng phải chị nói tối nay em có thể ở bên này sao?"

"Vừa rồi mẹ gọi điện thoại bảo chị gọi em về chăm sóc ba."

Cuối cùng Liễu Lệ Hàn cũng không nói thêm gì mà xấu hổ rời khỏi biệt thự.

Lộ Bái cũng không so đo những chuyện nhỏ nhặt này nữa mà tiếp tục cúi đầu xem tạp chí tài chính. Lộ An Thuần cẩn thận đánh giá vẻ mặt ông ta. Hẳn là... Không nghĩ gì nhiều đâu.

Cô thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Mấy ngày nữa ba sẽ sắp xếp một tài xế chở con đi học. Bao giờ tan học thì tài xế sẽ chở con về."

"Không cần đâu ba." Lộ An Thuần vội vàng từ chối: "Con muốn đi học và tan học chung với bạn bè. Hay là ba mua cho con chiếc xe đạp đi?"

"Xe đạp ư?" Lộ Bái cười khẽ: "Vậy con phải chuẩn bị tinh thần khiêng xe đạp của mình lên núi đi nhé."

"Ặc..."

Lộ An Thuần nghĩ đến những lần ra ngoài không nhiều lắm của mình kia, hình như đúng là phải vượt núi băng đèo thật, chỗ nào cũng là bậc thang, khắp nơi toàn sườn núi cao và vùng trũng thấp.

"Vậy con có thể ngồi xe buýt và tàu điện ngầm với bạn bè mà. Tóm lại là con không muốn có tài xế."

"Con mới quen bạn mới hả?" Lộ Bái đổ tàn thuốc trong tẩu thuốc tráng men xuống chiếc gạt tàn rồi lơ đãng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!