Chương 7: (Vô Đề)

Chiếc áo sơ mi trắng của Ngụy Phong bị đồ uống của Liễu Lệ Hàn làm bẩn. Cũng may giám đốc đã chuẩn bị trước cho mỗi nhân viên của mình hai bộ vest để thay nếu cần. Hai bộ đồ này đều được đặt may theo số đo của mỗi người nên sau khi kết thúc bữa tiệc thậm chí bọn họ còn có thể bỏ đồ vào vali mang về luôn.

Tiền lương một giờ là 1000 tệ, còn được tặng hai bộ vest được đặt may phù hợp nữa chứ. Nghe xong chuyện này, Chúc Cảm Quả cười ngoác cả miệng.

Nhưng không hiểu sao Ngụy Phong lại chẳng cảm nhận được chút vui vẻ nào.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh nghe mấy nhân viên phục vụ nói tiệc rượu tối nay được tổ chức để chào đón một cô con gái nhà giàu. Ba cô là Lộ Bái, một ông trùm trong lĩnh vực bất động sản trong nước.

Đúng như lời Chúc Cảm Quả nói. Cô gái kia... Không phải là người mà những người như bọn họ có thể với tới.

Đang lúc rảnh rỗi nên Ngụy Phong bèn đi xuống phòng thay quần áo dưới mặt đất thay một bộ đồ mới. Anh vừa mới cởi hết cúc áo sơ mi thì cô gái cứ quanh quẩn trong tâm trí đã chạy theo tới đây rồi chui vào phòng thay quần áo một cách nhanh gọn.

"..."

Ngụy Phong không ngờ Lộ An Thuần lại đột nhiên xuất hiện nên vô thức cầm quần áo lên che trước người mình, còn là che kiểu có còn hơn không nữa chứ.

Lộ An Thuần cẩn thận thò đầu ra ngoài cửa nhìn xung quanh một vòng. Sau khi chắc chắn không có ai nhìn thấy, cô mới nhẹ nhàng đóng cửa phòng thay quần áo lại.

Cô dựa lưng vào cửa nhìn anh một cái, ánh mắt rất trắng trợn không nể nang gì.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Một suy nghĩ trào dâng trong lòng Ngụy Phong. Đó là cuối cùng thì cơ bụng mà trước đây mình đã rèn luyện vô số lần gần như đến mức tự ngược… giờ đã có ý nghĩa rồi.

Cơ bắp trên người anh rất đẹp. Đây là điều mà Ngụy Phong cực kỳ tự tin.

Tám múi cơ bụng chỉnh tề như một miếng chocolate vậy. Đường nhân ngư uốn lượn chạy dọc xuống đến khi bị cạp quần che khuất. Mỗi thớ cơ trên người anh đều tràn đầy năng lượng.

Làn da của Ngụy Phong cũng thuộc kiểu trắng lạnh căng tràn sức sống.

Ngụy Phong bỏ cái áo sơ mi trắng đang che trước người ra, rất phóng khoáng đối mặt với cô.

Lộ An Thuần cảm thấy hình như mình đọc được cả sự tự tin dưới đáy mắt anh. Cô rất buồn cười nhưng phải cố hết sức nhịn xuống, không quan sát cơ thể anh nữa mà ngẩng đầu lên đối mặt với anh.

Không gian trong phòng thay quần áo không được lớn cho lắm, cùng lúc chỉ có thể chứa được hai người đang đứng mà thôi.

Nhiệt độ bên trong bắt đầu từ từ bốc lên cao, có cảm giác như mỗi hạt bụi trong này cũng đang dần nhuốm lửa sau đó nổ tung vậy.

Lộ An Thuần sợ có người đi ngang qua cửa nghe thấy nên tiến lên một bước nhỏ đè thấp giọng xuống chất vấn anh: "Cậu làm gì ở chỗ này vậy?"

"Đi làm thêm, kiếm tiền." Ngụy Phong vuốt tay: "Chưa đủ rõ ràng à?"

"Ngụy Phong, cậu... không thể tới nhà tôi được."

"Hử?"

Lộ An Thuần không biết giải thích chuyện của em trai mình với anh như thế nào nên không thể làm gì khác hơn là đổi thành một cách nói khác anh dễ chấp nhận hơn: "Không được để cho bọn họ biết... Chuyện giữa tôi và cậu."

"Tôi và cậu..."

Ngụy Phong cũng đè thấp giọng xuống, thì thầm phun hơi ấm vào bên tai cô: "Thì có chuyện gì?"

Lộ An Thuần bị anh chọc ghẹo làm tai ngứa ngáy. Anh thật sự muốn cắn vào tai cô!

"Có một số việc không cần phải nói rõ ràng."

"Cậu không nói rõ thì sao tôi biết được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!