Chương 52: (Vô Đề)

Nguỵ Phong có chút xấu hổ tắt màn hình điện thoại.

Lộ An Thuần chỉ biết cúi đầu cười không ngớt, cuối cùng cô lấy tay che miệng, cười đến mức muốn gãy lưng.

Nguỵ Phong nhìn cô, đưa tay xoa xoa đầu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mỗi lần anh không có gì để nói, anh thích vò rối tung tóc của cô.

Lộ An Thuần né tránh, hất tay anh ra, trên mặt vẫn còn nụ cười ranh mãnh.

"Em còn cười thành ra thế này." Nguỵ Phong không nói nên lời: "Chẳng phải một cô gái bình thường khi đụng đến những chủ đề kia đều đỏ mặt tim đập bụm mặt bỏ chạy hay sao?"

"Nguỵ Phong, anh đừng quên, em là fan của Quyền Du, đã từng nhìn thấy các mặt trong xã hội mà, sao có thể thẹn thùng bụm mặt chạy đi chứ?"

"Cũng đúng."

Nguỵ Phong tự giác đi đến bên cạnh cô, cùng cô kề vai sánh bước trên con đường bạch quả đã đi qua không biết bao nhiêu lần trong khuôn viên trường.

Kỳ thi đại học kết thúc, có lẽ đây là lần cuối bọn họ đi trên con đường rợp bóng lá bạch quả này. Lộ An Thuần đi rất chậm, như thể cô đang khắc ghi từng giây từng phút khi đi trên con đường này với anh vào trong trí nhớ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Em thi được không?" Nguỵ Phong hỏi.

"Không chắc lắm, năm nay môn Toán khó thật đấy."

"Khó lắm sao?"

"Được rồi Nguỵ Phong, dừng chủ đề này đi, nếu không anh sẽ bị đánh lần nữa đấy."

Nguỵ Phong khẽ mỉm cười, không nói nữa.

Lộ An Thuần vừa đi vừa dùng cùi chỏ đụng anh: "Anh đó, đúng là cái đồ ngốc mà, vậy mà còn lên mạng hỏi loại câu hỏi này, sẽ có dân mạng nào trả lời anh ư?"

"Thật sự có người trả lời lại mà."

"Người ta nói thế nào?"

"Anh còn chưa kịp đọc đã bị em cắt ngang, bây giờ đọc đây."

"Không được đọc!" Lộ An Thuần đè điện thoại của anh xuống: "Không cho phép anh học những thứ này... Anh không được dùng mấy cái kỹ năng, mẹo vặt linh tinh này với em, anh cũng không được nói những lời ngon tiếng ngọt kia."

Nguỵ Phong nghe lời bỏ điện thoại vào túi, liếc nhìn cô gái bên cạnh chỉ cao đến ngực anh: "Vậy anh có thể hỏi thẳng em không?"

"Anh hỏi thử đi."

Nguỵ Phong dừng bước, anh hắng giọng một cái, trịnh trọng hỏi: "Lộ An Thuần, liệu em có thể cùng anh tạo ra một câu chuyện có thể bị "ăn gạch" hay không?"

"Câu trả lời của em là, go die." Cô dùng túi xách đánh vào người anh, nở nụ cười bỏ chạy.

Nguỵ Phong cũng cười, chỉ hai ba bước đuổi kịp cô: "Không được thì thôi, thế mà em còn trù ẻo anh."

Lộ An Thuần cũng chỉ buột miệng nói ra, thật ra cô cũng có hơi mê tín, hôm nay vừa thi đại học xong, cô vội vàng "xì xầm" mấy tiếng, chắp tay thầm cầu nguyện các thần linh trên trời, thậm chí cả Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không nữa…

"Không phải em cố ý mà, anh đừng trách em, anh Phong của em sẽ sống lâu trăm tuổi."

"Không cần sống lâu trăm tuổi." Nguỵ Phong gần như không chút suy nghĩ buột miệng nói: "Em chết rồi, anh sẽ chết theo em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!