Lộ An Thuần vừa dùng khăn giấy lau son môi đã phai hết, vừa vội vàng đi vào biệt thự.
Cũng may Lộ Bái vẫn đang ở trong phòng làm việc nghe điện thoại, bàn chuyện kinh doanh, cô trở về muộn thì ông ta cũng không để ý đến.
Cô gái đi lướt qua cửa phòng sách như một con cá, sau đó chui vào phòng mình, tắm nước nóng xong thì chui vào trong chăn nằm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô ôm chăn phát điên hét nhỏ một hồi.
Nụ hôn đầu tiên trong tưởng tượng của cô nên lãng mạn, trong sáng và nhẹ nhàng, diễn ra trong vườn hoa nở rộ giống như công chúa và hoàng tử trong chuyện cổ tích hôn nhau vậy.
Nhưng Ngụy Phong lại cho cô một cảm giác hoàn toàn không giống vậy, trong màn mưa liên miên, anh đặt cô lên bên cạnh bức tường gồ ghề, giống như con sói hoang đói bụng lâu ngày, vừa cắn vừa xé, vừa gặm nhấm. Cô gần như không chống đỡ nổi, muốn né tránh nhưng anh lại mạnh mẽ nâng gáy cô, buộc cô phải đón lấy.
Lộ An Thuần chỉ có thể mặc cho anh tùy ý bừa bãi làm càn đoạt đi nụ hôn của cô.
Xấu xa!
Cô liếm liếm môi, môi dưới có vết nứt nhỏ, liếm thấy mùi máu tươi, là do bị Ngụy Phong cắn chảy máu.
Cô thấy hơi lâm râm đau, cảm giác ấy kích thích thần kinh của cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh vừa đáng sợ lại điên cuồng như vậy… Thế nhưng Lộ An Thuần lại hoàn toàn không phản cảm.
Cô rất thích anh để lại dấu vết trên người cô, cho dù là sẽ đau.
Cô mở hộp đồng hồ mà Ngụy Phong tặng cô ra, dây đồng hồ được bện đáng yêu xinh xắn màu cầu vồng, sau khi bật lên quả nhiên có nhắc nhở quyền chia sẻ vị trí, Lộ An Thuần bấm nút đồng ý không hề do dự.
Hoàn tất thiết lập, chỉ cần cô ấn nút bên trong, cô có thể ngay lập tức gửi cho anh một tín hiệu cầu cứu.
Từ nay về sau, Ngụy Phong không chỉ là người trong lòng cô mà còn là anh hùng có thể bảo vệ cô.
…
Ngụy Phong đỗ xe máy trong hầm gửi xe ở giao lộ, trong điện thoại truyền đến tin nhắn nhắc ủy quyền chia sẻ vị trí đã được đồng ý.
Anh gửi cho cô một icon.
[Ngoan]
Anh khóa xe lại, lấy chìa khóa ra mở cửa hàng, vừa đi vào đã thấy Chúc Cảm Quả ngồi trên bàn sửa chữa của cậu ấy tập trung chơi game.
"Về rồi à?"
Ngụy Phong vào nhà vệ sinh lấy khăn trắng lau mái tóc ngắn bị ướt, thờ ơ nói: "Muộn như này còn chưa về, ông Chúc cũng mặc kệ cậu à?"
"Tôi nói với ông Chúc đến tìm học sinh giỏi dạy kèm bài tập cho tôi, ông Chúc hỏi cậu có đồng ý để tôi ở nhà cậu không, ông ấy còn nói có thể nộp tiền sinh hoạt cho cậu đấy."
Ngụy Phong cởi áo khoác ướt mưa ra, tiện tay ném vào sọt quần áo bẩn: "Tôi cảm thấy có thể ba cậu không cần cậu nữa."
"Chỉ cần điểm của bài thi khoa học tự nhiên cuối kỳ này của cậu cao, nếu cậu không chê, ông ấy sẽ trực tiếp nhận cậu làm con trai đó."
"Tôi chê."
"…"
Chúc Cảm Quả nhảy xuống khỏi bàn sửa chữa, cầm ba lô của cậu ấy lên, tìm sách bài tập: "Hôm nay cậu đi chúc mừng sinh nhật cô tiểu thư kia à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!