Chương 5: (Vô Đề)

Trước cửa Tân Quang Thiên Địa, lái xe Kiều Chính tới đón cô, thấy cô xách túi lớn túi nhỏ, ông ấy vội cầm chúng cho cô: "Ồ, cháu mua không ít nhỉ!"

"Sắp khai giảng nên cháu mua một ít quần áo mới."

"Lên xe đi, hôm nay ba cháu bày tiệc, về nhà sớm muốn ăn cơm với cháu, không ngờ cháu lại không ở nhà. Sắc mặt ba cháu khó coi lắm, ông ấy còn mắng cả dì Liễu nữa, trách vì sao cô ấy không đưa cháu về nhà cùng."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tâm trạng của Lộ An Thuần chẳng dễ gì mới lắng lại được, cô lấy lại bình tĩnh, lo lắng hỏi: "Cô ấy không sao chứ?"

"Không sao."

"Vậy chú mau chở cháu về đi."

Lái xe khởi động xe, phóng chiếc xe bảy chỗ cải tiến lên trên cầu vượt, lao về nhà nhanh như chớp.....

Sau khi Lộ An Thuần ra về, cậu bé Ngụy Nhiên ngồi ở ngưỡng cửa của cửa hàng điện thoại di động cũ, nhìn theo hướng cô đi khỏi, đeo tai nghe nghe những bài hát đang nổi tiếng, thở ngắn than dài.

Đúng lúc này, Chúc Cảm Quả xách một túi giấy dầu tới, lúc vào nhà cậu ấy còn quệt dầu lên mặt Ngụy Nhiên: "Bà tôi bảo tôi mang cho hai anh em cậu một ít sườn heo xông khói."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Thay tôi cám ơn bà Chúc nhé."

Ngụy Phong sai Ngụy Nhiên: "Em đi lấy một ít cam đường Bồ Giang* mua mấy hôm trước cho anh Trư Can của em đi."

*Cam đường Bồ Giang là giống cam đặc sản của Bồ Giang, Tứ Xuyên. Cam đường Bồ Giang được xếp vào danh sách một trong một trăm thương hiệu nông sản tiêu biểu hàng đầu của Trung Quốc.

Ngụy Nhiên bèn nhặt hết tất cả những quả cam đường còn lại đưa cho Chúc Cảm Quả mang về.

"Chỉ là chút sườn heo xông khói thôi mà, bọn cậu không cần phải tặng lại gì đâu."

"Bà cậu thích ăn cam đấy."

Chúc Cảm Quả không còn cách nào khác đành nhận lấy túi cam.

Cậu ấy là bạn chơi với Ngụy Phong từ nhỏ đến lớn nên hiểu rất rõ tính cách của Ngụy Phong, xưa nay anh không thích nợ gì người khác, hàng xóm láng giềng cho gì anh cũng đều có quà đáp lại.

Hồi học tiểu học, trong tiết Mỹ thuật, vì không có bút sáp màu nên anh đành phải ngồi nhìn các bạn khác vẽ tranh, nom hết sức đáng thương. Bạn nữ ngồi bàn trên thấy vậy bèn cho Ngụy Phong mượn vài ba cây bút sáp màu để anh hoàn thành bài tập mỹ thuật.

Cô bạn ấy mập mạp, cũng không xinh xắn gì, thường hay bị bạn bè trong lớp trêu là con bé thủ heo.

Sau khi tan học, Ngụy Phong ra vườn hoa hái được mấy bông hoa dại, dùng giấy màu của tiết Mỹ thuật gói lại, còn dùng dây ruy băng bó thành một bó hoa xinh xắn tặng cho cô bạn cho anh mượn bút sáp màu coi như quà đáp lễ, giúp cô ấy được một phen hãnh diện trước các bạn trong lớp.

Cô bạn cho mượn bút sáp màu bật khóc ngay tại chỗ.

Ngụy Phong là người rất nhạy cảm, chu đáo, đôi mắt đen láy sắc như dao của anh có thể nhìn thấu niềm khát vọng sâu nhất trong lòng mọi người.

Bó hoa ấy khiến cô bạn cho mượn bút sáp màu yêu anh rất nhiều năm, cuối cùng, năm lớp mười, cô ấy gom góp dũng khí tỏ tình với anh nhưng lại bị anh tuyệt tình từ chối.

Lý do rất đơn giản, anh không hề có ý gì với cô ấy, đừng nghĩ nhiều, anh làm vậy chỉ là để trả ơn mà thôi.

Cho nên anh thực sự đúng là một cỗ máy thu hoạch trái tim của các cô gái, các cô gái đều thích anh, không chỉ vì khuôn mặt đẹp trai đỉnh chóp của anh mà còn vì khí chất lịch lãm đầy ngang tàng này.

Anh nổi tiếng là khó cưa đổ.

Tính đến thời điểm hiện tại, chưa có bạn nữ nào có thể hái được đóa hoa mọc trong bụi gai này.

"Đúng rồi, vừa rồi lúc tôi mới ra khỏi cửa, tôi nhìn thấy cô gái đêm đó bị chúng ta dọa sợ, sao cậu ta lại tới đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!