Lộ An Thuần đứng khỏa thân trước tấm gương to, nhìn chữ màu đen trên ngực trái, tên viết tắt theo phong cách Gothic tựa như vết bớt màu đen được in trên cơ thể cô, cùng phập phồng với mỗi nhịp tim và mỗi một lần hít thở.
Cô đưa ra quyết định như vậy có lẽ là do xúc tác của cồn, nhưng sau khi tỉnh táo lại Lộ An Thuần cũng không hối hận.
Cô muốn để lại một dấu ấn liên quan đến anh trên người mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cũng chỉ có Nguỵ Phong biết, bộ dạng thật sự hư hỏng của cô sau khi cô tháo lớp mặt nạ dịu dàng ngoan ngoãn kia xuống.
Đêm khuya, cô gửi một tin nhắn cho Nguỵ Phong: "Đau lắm luôn ấy, còn hơi ngứa nữa."
Dịch vụ hậu mãi bán điện thoại cũ: "???"
Thuần: "Em nói xăm ấy."
Dịch vụ hậu mãi bán điện thoại cũ: "Anh có thể nói mấy câu cợt nhả được không?"
Thuần: "Không thể, anh có liêm sỉ chút đi."
Dịch vụ hậu mãi bán điện thoại cũ: "Bà xã, anh muốn xem thử."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thuần: "Anh còn muốn lên trời nữa à."
Dịch vụ hậu mãi bán điện thoại cũ: "Vị trí cụ thể là gì thế?"
Thuần: "Là vị trí chắc chắn sẽ không có ai phát hiện ra."
Dịch vụ hậu mãi bán điện thoại cũ: "Mô tả đơn giản mà rõ ràng quá cơ."
Lộ An Thuần suy nghĩ, thong thả nhập chữ vào, trả lời: "Vị trí đấy dù có mặc Bikini thì cũng không bị ai phát hiện."
Nguỵ Phong bỏ điện thoại xuống, nằm trên giường gỗ cứng ngắc nhìn trần nhà.
Trần nhà và bốn bức tường xung quanh như đang dồn ép về phía anh, anh cảm thấy cơ thể sắp bị kéo căng thành lò xo, khô nóng không chịu nổi.
Anh sắp bị cô chơi chết rồi.
…
Toàn bộ kỳ nghỉ đông Nguỵ Phong đều đi làm việc bán thời gian để kiếm tiền, nếu nói hẹn hò nghiêm túc thì chỉ có một lần, Lộ An Thuần không dễ dàng gì gặp được anh, anh cũng không cho phép cô đến quán bi
-a vàng thau lẫn lộn kia.
Lộ Bái vẫn đang bận rộn ở phương Bắc, thỉnh thoảng có về thì cũng chỉ ở có hai ngày rồi vội vàng đi ngay.
Đó là khoảng thời gian sung sướng thoải mái nhất của Lộ An Thuần.
Cô biết sự tự do này sẽ không quá dài lâu, có thể nhiều thêm một ngày thì cũng là một ngày.
Mà người ba bị bệnh nan y của Liễu Như Yên cũng không chịu được qua mùa đông năm nay, đêm đó cô ấy nhận được điện thoại, biết được tin ba đã mất, cô ấy khóc lóc chạy ra khỏi biệt thự.
Lộ An Thuần lo lắng cho sự an toàn của Liễu Như Yên nên cô đến bệnh viện cùng cô ấy.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy ba của Liễu Như Yên và Liễu Lệ Hàn, bởi vì trị bệnh bằng hoá chất nên người đàn ông rụng hết tóc, da dẻ bị huỷ hoại trắng bệch, cơ thể bị bệnh tật tra tấn chỉ còn da bọc xương, nhìn trông vô cùng hốc hác và đáng sợ.
Liễu Như Yên khóc đến khàn cả giọng tựa như tất cả những đứa trẻ mất ba mất mẹ trên khắp thế giới này, không có bất cứ ngôn từ nào có thể xoá nhoà được nỗi buồn đau sâu sắc ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!