Chương 47: (Vô Đề)

Ngụy Phong đi một mình trên con đường ướt dầm dề lúc nửa đêm.

Xung quanh anh là những ngôi nhà cũ được xây dựng theo lối kiến trúc phổ biến vào những năm tám mươi nằm san sát đan vào nhau; xa xa bên kia bờ sông là ánh đèn thành phố rực rỡ tỏa ra từ những ngôi nhà cao tầng như thể một giấc mơ hoang đường không hợp lẽ phân chia nơi này thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Giờ tan làm ca làm thêm buổi tối thường sau mười hai giờ đêm, anh đã rất quen với chuyện đi lại trong thành phố vào buổi đêm, nhìn những quán bán mì hoặc đồ nướng ven đường nhẹ nhàng bốc lên những làn khói mơ màng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Những lúc thế này, như bao người khác, Ngụy Phong cũng suy nghĩ rất nhiều. chuyện trong đầu.

Anh cảm thấy nhiều khả năng anh sẽ trở thành một chàng trai khối tự nhiên không có nhiều cảm xúc phức tạp kiểu này nhưng anh là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã hay suy nghĩ nhiều, đa sầu đa cảm.

Sau ngày đổ tuyết, trời tiếp tục mưa dầm liên miên nhiều ngày, nhiệt độ không khí sắp xuống dưới mốc không độ. Anh rất ghét những đêm mưa lạnh giá thế này, ghét cảm giác lạnh buốt khi mưa phả vào mặt.

Bởi vì cái rét sẽ khiến người ta vô cùng khao khát có một ngôi nhà nhỏ che chở cho mình.

Trong ký ức tuổi thơ của anh, có một vài cảnh tượng hết sức rõ ràng. Đó cũng là một đêm đông lạnh giá, anh và mấy đứa trẻ sống ở khu dân cư gần trại trẻ mồ côi chơi đuổi bắt nô đùa với nhau, sau đó bọn họ được ba mẹ lần lượt mang về nhà, cuối cùng chỉ còn lại một mình anh đứng trong con ngõ nhỏ lạnh lẽo.

Sau đó, anh chầm chậm trở về trại trẻ mồ côi, đi ngang qua một ngôi nhà trong con ngõ nhỏ, ô cửa sổ của nhà họ phủ mờ sương, anh trông thấy ba mẹ và con cái ngồi quây quần bên nhau, vui vẻ hòa thuận cùng ăn bữa tối, kênh truyền hình đang phát bản tin thời sự.

Không hiểu tại sao… Cảnh tượng ấy như bị sao lưu vào trong ổ cứng của não anh, mỗi khi anh thấy trời lạnh là trong đầu lại hiện lên khung cảnh này.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đây là ấn tượng ban sơ nhất của anh về gia đình.

Ngụy Phong đá văng lon nước rỗng nằm gần chân mình, chiếc lon kêu lách cách giòn tan bên trong con ngõ nhỏ vắng lặng, tiếng chó sủa vang lên ở đằng xa.

Tiếng chuông điện thoại réo rắt cất lên, Ngụy Phong nhìn thấy hai chữ nhảy múa trên màn hình…

Cô cả.

Anh dựa lưng vào cột đèn, nghe điện thoại: "Vợ à, giờ đã một giờ rồi."

"Anh vẫn chưa về tới nhà à?"

"Vẫn chưa, anh đang tản bộ, suy nghĩ mấy chuyện."

"Suy nghĩ chuyện gì?"

"Suy nghĩ về mình."

Lộ An Thuần không hỏi sâu hơn, cô biết bạn trai mình đa sầu đa cảm, không phải trai tự nhiên thông thường.

"Ngụy Phong, thực ra em cũng đang tự hỏi một vấn đề."

Có lẽ vì đêm đã rất khuya nên giọng cô cũng nhỏ nhẹ: "Em rất tò mò không biết anh làm thế nào vào được khu biệt thự Giang Đinh, theo như lời cụ nuôi chó hàng xóm nhà em kể thì ở góc tường phía đông nam có một cái lỗ chó chui, người ta đã khiếu nại với ban quản lý khu dân cư lâu lắm rồi nhưng chưa thấy họ giải quyết, trong đầu em không khỏi tưởng tượng ra một vài cảnh ảnh hưởng khá nghiêm trọng tới hình tượng của anh… Anh có muốn giải thích gì với em không?"

Ngụy Phong cười khẽ: "Đúng vậy, anh cũng trông thấy cái lỗ đó, nó còn khá to nữa."

"Quả nhiên... Ngụy Phong, hình tượng của anh trong lòng em bớt lung linh rồi đó."

"Cách lỗ chó chui hai mươi mét có một cây ngân hạnh, cây vươn cành vào tận trong khu chung cư, chỗ đó lại không có camera giám sát, hơn nữa khéo ở chỗ, tài leo cây của anh cũng không tồi."

"Sao nghe như anh vừa mới bịa ra cái cớ này vậy."

"Nếu không thì để lần sau anh biểu diễn cho em xem nhé?"

Lộ An Thuần cười khẽ như thể đang thoải mái nằm trên giường, cầm trên tay chiếc điện thoại hàng nội địa anh đưa cho cô, âm lượng của loa rất to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!