Chương 46: (Vô Đề)

Tối đó, hai người họ ngồi rất lâu trong cầu thang tối mờ, nghe tiếng dạ tiệc Giáng sinh ồn ào do các bạn học trong lớp tổ chức, âm thanh rộn rã như tới từ một thế giới xa xôi khác.

Còn hai người họ ở riêng ở một thế giới khác.

Một thế giới ngăn cách mọi nguy hiểm, phiền nhiễu, tiếng ồn… Chỉ có nhau.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Phong rất muốn làm chút gì đó nhưng anh rất thận trọng.

Trước đây, thỉnh thoảng anh còn dám làm càn một chút nhưng khi thực sự có được tình yêu mà anh tha thiết ước mơ, anh lại không dám khinh suất làm bừa vì anh sợ sẽ để mất tình yêu này.

Giống như anh từng cẩn thận che chở cho bầy chim én tới làm tổ dưới mái hiên nhà, anh cũng đối xử với Lộ An Thuần... Thận trọng tới mức chỉ dám chạm vào cô bằng ánh mắt.

Lộ An Thuần nhận ra tâm thái chó má của người ngồi bên mình, thấy vẻ mặt kiềm chế lại khát khao, chờ mong của anh, cô chợt thấy buồn cười.

Cô khẽ thì thầm tâm sự với anh một lát, sau đó lấy một chiếc túi lưới dây rút đựng đồ thể thao trong túi xách ra: "Đây là quà Giáng sinh dành cho cậu học sinh tiểu học."

Ngụy Phong nhận chiếc túi, lấy trong túi ra một chiếc băng bảo vệ cổ tay co giãn màu đen.

"Dạo này em ấy đang tập bóng rổ với anh mà phải không?" Lộ An Thuần giải thích: "Phải chú ý bảo vệ cổ tay."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Em cũng đã tặng cho thằng bé bao nhiêu là quà rồi."

"Dù em có tặng em ấy bao nhiêu quà thì em ấy cũng không cần phải khách sáo với em."

Ngụy Phong không phản bác câu này, anh đeo băng bảo vệ cổ tay lên cổ tay được phác họa bằng những đường nét trôi chảy của mình: "Trông cũng tạm được, cảm ơn."

Lộ An Thuần vươn tay ra cướp lại: "Anh không thấy ngượng à, đây là đồ tặng cho em trai anh, coi chừng làm giãn ra mất đấy!"

Ngụy Phong giơ tay lên cao, cô gái vươn tay lên kéo xuống, hai người ồn ào với nhau, Ngụy Phong đưa bàn tay còn lại của anh giữ lấy bờ eo thon của cô, thử… Làm càn một lần.

Lộ An Thuần đỏ mặt, đẩy anh ra: "Da mặt dày vừa vừa thôi."

Anh xùy khẽ một tiếng, nghe lời rút tay về, cởi băng bảo vệ cổ tay ra, cất vào trong túi: "Anh thay mặt cậu học sinh tiểu học cám ơn chị dâu của thằng bé nhé."

"Là chị gái của em ấy." Lộ An Thuần cải chính, lấy sau lưng ra một chiếc hộp của một thương hiệu thể thao đưa tới đầu gối của Ngụy Phong: "Đây mới là quà cho anh."

"..."

Thấy Ngụy Phong im lặng, cô đẩy khẽ người anh một cái: "Còn ngẩn người ra đó làm gì, mở ra xem thử xem có thích không."

Ngụy Phong nhẹ nhàng đặt bàn tay lên trên hộp, quay mặt qua nhìn cô: "Em làm thế này làm anh thấy lúng túng quá."

"Lúng túng gì chứ?"

"Anh không chuẩn bị cho quà Giáng sinh cho em."

Lộ An Thuần hừ khẽ một tiếng: "Đúng vậy, tại sao anh lại không chuẩn bị quà Giáng sinh cho em vậy?"

"Sinh nhật của em sắp tới rồi, anh muốn để dành tiền mua cho em thứ gì đó thật tốt."

"Không cần đâu." Lộ An Thuần sờ búi tóc sau gáy, sợi tua của chiếc kẹp tóc hình bươm bướm kêu lao xao: "Em rất thích chiếc kẹp tóc anh tặng."

"Em vẫn dùng nó à?"

"Lúc nào đi với anh mới đeo, hơn nữa ba em cũng đi vắng rồi." Lộ An Thuần đẩy chiếc hộp: "Anh mau xem thử xem có thích không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!