Nhóc tiểu học Ngụy Nhiên gần như là quỳ luôn lên ghế ngồi, nằm rạp cả người lên cửa kính thuỷ tỉnh, rướn cổ ngửa đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Cậu nhóc loáng thoáng thấy chị gái hôn anh trai một cái, chỉ là khoảng cách xa quá, lại do vị trí đang ngồi hiện tại không thuận lợi cho lắm nên cậu nhóc không thấy rõ. Sau khi cẩn thận nhìn lại thì hai người đã tách ra rồi. Chị gái cứ cúi đầu mãi. Anh trai muốn lấy thuốc ra hút nhưng bị chị đè tay lại nên đành phải thôi.
Một lát sau, hai người kẻ đi trước người theo sau quay về cửa hàng tiện lợi, gò má cả hai đều đỏ ửng một cách mất tự nhiên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hình như mặt của anh trai đỏ hơn mặt chị gái một chút thì phải.
Rốt cuộc là có hôn không vậy? Ngụy Nhiên thật sự rất tò mò muốn biết.
"Anh, anh bị sốt à?"
Giọng của Ngụy Phong vẫn hung hăng như cũ: "Đừng có nói nhảm nữa, ăn mì của nhóc đi."
Một lát sau anh trai ôm mặt đứng dậy đổi vị trí với Ngụy Nhiên, cho cậu nhóc ngồi vào phía đối diện, còn mình thì ngồi bên cạnh Lộ An Thuần.
Nếu là bình thường thì chắc chắn Ngụy Nhiên sẽ cự lại ngay.
Nhưng hôm nay cậu nhóc lại cực kỳ ngoan, chỉ mong quan hệ giữa anh và chị mình có thể tiến thêm một bước nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Như vậy thì bọn họ sẽ giống như một nhà ba người vậy. Nếu tình cảm giữa ba mẹ tốt đẹp thì con cái cũng sẽ cảm nhận được hạnh phúc.
Tâm trạng bây giờ của Ngụy Nhiên là hạnh phúc trên cả thế giới này đều đang xoay quanh mình. Cậu nhóc hy vọng mình có thể vĩnh viễn ở bên hai người bọn họ.
Nguỵ Phong ngồi bên cạnh Lộ An Thuần. Anh cũng không nói gì nhiều, chỉ im lặng lột vỏ chân giò hun khói.
Ngụy Nhiên đã giơ ly mì của mình qua rồi nhưng anh lại bỏ cái chân giò hun khói kia vào trong ly của Lộ An Thuần.
"Tôi không ăn được nhiều vậy đâu, lãng phí quá." Cô nhỏ giọng nói.
Ngụy Phong thờ ơ nói: "Cậu ăn hết thịt đi, mì ăn không hết thì để tôi ăn cho."
Lộ An Thuần cười một cái rồi múc từng miếng mì lên ăn. Trước kia cô thấy món này chẳng ngon lành gì cả nhưng có lẽ hôm nay đói quá nên ngửi lại thấy thơm thật.
"Anh ơi, mấy lời anh vừa nói ấy, anh sẽ không thay đổi ý định đấy chứ?" Ngụy Nhiên thấp thỏm hỏi anh trai mình: "Từ nay về sau anh không đưa em đi chỗ khác nữa thật hả?"
"Điều kiện tiên quyết là thành tích học tập của nhóc phải đi lên dần đều. Sau này dù là chuyển trường đến chỗ nào thì nhóc cũng phải nhanh chóng theo kịp tiến độ học tập nơi đó."
"Chuyển trường không thành vấn đề! Chắc chắn em sẽ cố gắng hết sức!" Ngụy Nhiên sôi sục ý chí chiến đấu nói: "Chỉ cần anh đừng đưa em đi chỗ khác thì anh nói gì em cũng nghe hết!"
Lộ An Thuần nhìn Ngụy Nhiên: "Em chỉ muốn ở cùng anh trai thôi hả?"
"Vâng!"
"Lần này ba mẹ không tốt nhưng lỡ lần sau em gặp được ba mẹ tốt hơn thì sao?"
Ngụy Nhiên dùng nĩa nhỏ khuấy mì rồi chân thành nói: "Không ai có thể so sánh được với anh trai em."
Lộ An Thuần cười rộ lên: "Anh trai em tốt đến vậy luôn hả?"
"Chỉ có anh trai em mới có thể bảo vệ em. Cũng chỉ có anh trai em là đối xử tốt với em."
"Chẳng phải anh ấy thường xuyên đánh em sao?"
"À... Bị đòn em cũng chấp nhận. Dù sao thì em cũng chỉ cần anh trai thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!