Suốt một tuần sau đó, Lộ Bái đều bận đến nỗi sứt đầu mẻ trán vì chuyện trên công trường. Lúc ăn cơm ông ta thuận miệng hỏi một câu. Lộ An Thuần vội vàng giải thích rằng chú chó nhỏ ngày đó bị ông ta đá cho một cú sau khi đưa đến bệnh viện thì không thể chữa khỏi nên đã chết rồi.
Lộ Bái hơi ngạc nhiên và khiếp đảm: "Chết rồi ư? Chỉ mới đá có một đá thôi mà đã chết rồi ư?"
Lộ An Thuần cụp mắt xuống, dùng đũa đảo đảo cơm trong bát rồi bình tĩnh trả lời: "Bác sĩ bảo bị gãy xương sườn nên đau quá mà chết. Tính mạng vốn là thứ rất mong manh mà."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trông Liễu Như Yên còn ngạc nhiên hơn cả Lộ Bái: "Sao lại chết được chứ? Sáng hôm đó mẹ thấy nó chỉ là nằm yên không nhúc nhích ở đó, trông hơi uể oải tí thôi mà..."
Cô ấy còn chưa dứt lời đã bị Lộ Bái vả cho một cái bạt tai.
Một tiếng "chát" vang dội. Gò má trắng nõn của Liễu Như Yên ngay lập tức đỏ lên.
Lộ An Thuần không kịp chuẩn bị nên bàn tay đang cầm đũa chợt siết chặt lại. Cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.
Lộ Bái lạnh lùng nhìn Liễu Như Yên một cái: "Con chó kia là vật cưng mà An An thích nhất. Cô thấy nó không thoải mái sao không kịp thời đưa đi khám hả?"
Liễu Như Yên ôm lấy mặt, khóc sụt sùi giải thích: "Em đưa nó đi khám rồi mà. Bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn..."
Cô ấy ngước đôi mắt ngấn lệ lên liếc nhìn Lộ An Thuần một cái. Lộ An Thuần siết chặt đôi đũa, mu bàn tay tái nhợt đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô khựng lại một chút để điều chỉnh tâm trạng rồi mới cất lời: "Bác sĩ bảo chó hơn mười tuổi là đã già rồi, xương cốt cũng yếu đi."
Vẻ mặt Lộ Bái trở nên u ám.
Lộ An Thuần rất thân thiết an ủi Lộ Bái: "Ba, không sao đâu ạ, chỉ là một con chó thôi mà, chết rồi thì thôi. Ba đừng vì chút chuyện này mà tức giận. Ba phải để ý đến sức khoẻ của mình chứ."
"Lần sau ba sẽ mua thêm cho con một con."
"Không cần đâu ạ!"
Ý thức được giọng của mình hơi chói tai, Lộ An Thuần vội cố hết sức kiềm chế những suy nghĩ trong lòng rồi mỉm cười đáp: "Con cũng chỉ còn nửa năm nữa là tốt nghiệp rồi. Con muốn cố gắng thi vào trường danh giá một chút nên không muốn mất tập trung nữa."
Lộ Bái gật đầu một cái rồi bỗng nhiên lại nói: "Trong nửa năm nay con tốn không ít tiền nạp thẻ cơm nhỉ? Mỗi ăn cơm thôi mà tháng nào con cũng tốn hơn ba nghìn. Con chỉ ăn cơm trưa ở trường học và mua đồ ăn vặt ở nhà ăn thôi mà hết nhiều vậy sao?"
Trái tim Lộ An Thuần như ngừng đập.
Cô vẫn luôn dùng thẻ học sinh của các bạn để đổi tiền mặt. Số tiền mặt này mới là tiền tiêu vặt chân chính mà cô có thể tự do quản lý. Chỉ là tất cả những thứ này không thể để cho Lộ Bái biết được.
Lộ An Thuần ổn định lại tinh thần rồi thoải mái đáp: "Tất nhiên là con không chỉ ăn cơm. Con còn mua nước và đồ ăn vặt trong cửa hàng tiện lợi nữa. Hơn nữa con cũng phải cà thẻ để mua máy tính. À đúng rồi, còn cả mấy thứ băng vệ sinh nữa..."
Tâm trạng của Lộ Bái vốn đang cực kỳ phiền não vì chuyện của công ty nên giờ phút này không còn đủ kiên nhẫn để nghe Lộ An Thuần kể lể mấy thứ mà ông ta cho là nhỏ nhặt không đáng kể nữa. Thế là ông ta cắt ngang lời cô: "Cái gì cần dùng đến tiền thì cứ dùng. Chỉ cần con ngoan ngoãn thì cái gì ba cũng cho con."
"Vâng, con cảm ơn ba."
"Còn một chuyện nữa. Gần đây công ty mở một dự án mới ở phía Bắc nên có thể ba phải xa nhà một thời gian."
Tâm trạng vốn đang bực bội, u ám của Lộ An Thuần ngay lập tức tan biến hết. Đáy mắt cô sáng bừng lên nhưng vẫn phải cố gắng quản lý biểu cảm rồi hỏi: "Ba phải đi công tác à?"
"Ừ, lúc ba không ở nhà còn phải ngoan đấy. Ba sẽ để mẹ con ở nhà giám sát con."
Liễu Như Yên và Lộ An Thuần nhìn nhau một cái. Lộ An Thuần nhìn thấy rõ sự sợ hãi và hoảng hốt dưới đáy mắt cô ấy.
"Con sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ." Lộ An Thuần đảm bảo: "Bao giờ ba quay về?"
"Thỉnh thoảng ba sẽ về nhà thăm con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!