Sáng sớm, mới dậy Lộ An Thuần đã cảm thấy mũi hơi nghèn nghẹn nhưng đo nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường, có lẽ cô đã bị cảm vì dầm mưa hôm qua.
Từ trước đến nay thể chất của cô luôn rất khỏe, ít khi mắc bệnh vặt vãnh, đa phần mỗi lần cô ngã bệnh đều có liên quan tới cảm xúc như sợ hãi quá độ khi bị nhốt trong phòng tối hay khi lo lắng thái quá.
Để phòng ngừa không may, cô vẫn uống một gói thuốc trị cảm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cơn mưa xối xả đã tạnh, ngoài cửa sổ tràn ngập cảm giác tiêu điều sau khi gió thu mưa đông ghé qua, lá chuối tây ướt sũng nghiêng trái nghiêng phải, bãi cỏ dần chuyển sang màu vàng héo.
Khi Lộ An Thuần xuống lầu bèn thấy Lộ Bài ngồi ở vị trí cuối cùng trên bàn ăn dài đang ăn sáng nhưng mặt mày chẳng được vui. Ông ta còn khoác lên người chiếc áo công sở màu đen khi ra ngoài hôm qua, có lẽ suốt đêm qua chưa về và vừa mới về nhà sáng nay.
Chú cún trắng nhỏ Cầu Cầu vẫy đuôi rồi bước đến, cọ vào Lộ Bái với vẻ thân mật.
Ông ta bực bội đá nó tránh ra.
Chó con la lên đầy sợ hãi và đau đớn, chạy cà nhắc ra ngoài.
Có thể thấy được lúc này ông ta cực kỳ cáu kỉnh.
Lộ An Thuần không dám nói gì cả, cô đi đến gần bức tường, ngồi xổm xuống rồi an ủi Cầu Cầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Điện thoại của Lộ Bái bỗng đổ chuông, ông ta đứng dậy bước vào phòng làm việc.
Lộ An Thuần dùng bữa sáng xong bèn cắp sách đến trường.
Hôm nay có cuộc thi đấu bóng rổ giữa các trường học trong khu vực. Nhờ có sự dẫn dắt của Ngụy Phong, đội bóng rổ của trường thế như chẻ tre tiến thẳng vào vòng chung kết. Trong trận chung kết, họ sẽ thi đấu với đội bóng rổ do trường trung học Thực Nghiệm tuyển chọn ra.
Tháng tư năm sau, Ngụy Phong sẽ tham gia kỳ thi thể chất của trường Đại học Hàng không Bắc Kinh. Sáng hôm nào anh cũng kiên trì vận động suốt hai tiếng đồng hồ, duy trì thói quen đó rất nhiều năm nên thành tích các môn thể dục khiến các giáo viên ngạc nhiên và mừng rỡ hơn so với thành tích Toán học của anh.
Sân bóng rổ chật ních học sinh từ lớp mười đến lớp mười hai. Thành viên của trường THPT số 1 Nam Gia và đội bóng rổ trường Trung học Thực Nghiệm đều ra sân, bắt đầu khởi động làm nóng người ở dưới bảng bóng rổ của đội mình.
Hầu hết ánh mắt của các cô gái đều dáo dác tìm kiếm bóng dáng của Ngụy Phong nhưng anh mãi vẫn chưa xuất hiện.
Lộ An Thuần cũng không đến, cô đang nói chuyện điện thoại với Liễu Như Yên ở trong một phòng học vắng người.
"Hình như Cầu Cầu không ổn cho lắm, cả hôm nay nó cứ ủ rũ miết, cũng không chịu ăn gì, bình thường nó thích thịt gà nhất nhưng vừa rồi chỉ ngửi một tí chứ không ăn." Liễu Như Yên lo lắng nói: "Có phải nó bị bệnh rồi không?"
Lộ An Thuần cũng nghĩ thế, ắt hẳn nó đã bị thương vì cú đá sáng nay của Lộ Bái, vì vậy cô bèn nói nhỏ: "Chị Liễu, em nhờ chị dẫn Cầu Cầu đến phòng khám thú y để khám tổng quát được không ạ?"
"Được, bây giờ chị dẫn nó đi ngay, em đừng lo lắng."
"Em cảm ơn chị."
Lộ An Thuần vừa cúp máy xong bèn xoay người thì thấy Ngụy Phong đang đứng ở một góc hành lang, ôm quả bóng rổ đỏ au bên tay trái, lười biếng dựa vào lan can. Anh mặc bộ đồ bóng rổ đỏ chót y như ánh nắng gắt nóng hừng hực, mạnh mẽ đầy nam tính.
Hiếm khi cô mới nhìn thấy anh mặc quần áo khác ngoài màu đen, đặc biệt là màu đỏ lòe loẹt thế này, như thể cuộc đời của anh cũng phải cháy bỏng, được nắng gắt ngày hè và gió ấm thiên vị chứ không phải chỉ có mỗi màu đen đơn điệu.
Cô cười hỏi: "Cậu ở đây làm gì, chẳng phải cuộc thi đấu sắp bắt đầu rồi ư?"
Ngụy Phong đặt quả bóng rổ xuống dưới chân rồi đối diện với cô.
Gương mặt điển trai được ánh nắng xuyên qua cửa sổ áp mái chiếu sáng để lộ từng góc cạnh rõ ràng, đôi mắt xinh đẹp ẩn nấp dưới bóng mờ của hàng lông mày thẳng tắp.
"Cậu không ở đó nên tôi đi tìm cậu."
"Cậu tìm tôi làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!