Chương 40: (Vô Đề)

Chúc Cảm Quả vẫn giữ chặt Lộ An Thuần không cho cô xuống nước.

Đứng trên bờ nhìn thì đúng là nước trong và nông thật nhưng ai biết địa hình bên dưới thế nào, liệu có thể đi chân trần xuống hay có rong rêu gì không. Hai người họ đều không biết bơi, chẳng may xảy ra chuyện gì là liên quan đến mạng người đấy.

Chúc Cảm Quả đồng ý tìm cho cô một đội trục vớt nhưng không thể làm không công được, phải thanh toán tiền công.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần nói tiền công không thành vấn đề, cô tích cóp được không ít tiền, yêu cầu duy nhất chỉ là không thu hút quá nhiều sự chú ý.....

Tối đó, Chúc Cảm Quả quay về ngõ Thanh Hà, chẳng hiểu sao cứ thấy hơi chột dạ, cố tình tránh cửa hàng điện thoại di động cũ của Ngụy Phong, đi đường vòng về nhà.

Không ngờ từ xa đã thấy Ngụy Phong uể oải dựa vào cửa nhà cậu ấy, bên cạnh cột đèn đường, cảm giác lạnh nhạt mà vô cùng áp bức.

Anh vừa liếc nhìn cậu ấy một cái, còn chưa mở miệng Chúc Cảm Quả đã không kiềm chế được vội vã khai hết, chỉ thiếu điều quỳ xuống trước mặt anh thôi...

"Anh Phong, tôi khai! Tôi xin khai hết!"

Ngụy Phong dập tàn thuốc, tiện tay ném một cái, tàn thuốc vững vàng bay thẳng vào thùng rác đối diện.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Đầu tiên, tôi khẳng định tuyệt đối không hề đào góc tường cậu, tuyệt đối tuyệt đối không có, cô tiểu thư kia tìm tôi là vì có việc cần giúp đỡ, cậu nhất định không được nghĩ nhiều."

Ngụy Phong nhướng mày: "Trư Can, cậu cũng có mặt mũi quá nhỉ, cô cả có việc tìm cậu giúp cơ."

Chúc Cảm Quả nghe ra sự quái gở trong giọng điệu của anh thì gãi gãi đầu cười nói: "Tôi thì tính là nhân vật gì, còn chẳng phải không làm được nên đành bó tay sao? Cậu ta nhờ tôi xuống nước mò đồ đánh rơi, con vịt cạn như tôi sao mà biết bơi, nào dám dính nước. Tôi bảo với cậu ta rằng cậu bơi cực đỉnh, y như Lãng Lý Bạch Điều*, trình bơi không chê vào đâu được, đi mà tìm cậu ấy."

*Lãng Lý Bạch Điều là tên biệt danh của Trương Thuận trong Thủy Hử, một người bơi rất giỏi.

"Hử?"

"Cuối cùng cậu ấy nhờ tôi tìm giúp một đội trục vớt, thà mất tiền thuê cũng không nhờ cậu."

"..."

Chúc Cảm Quả thấy sắc mặt Ngụy Phong lập tức tối sầm thì lén lút dịch người men theo chân tường định chuồn phỉnh nhưng bị Ngụy Phong tóm chặt cổ áo, kéo lại: "Cậu ấy mất cái gì?"

"Cậu ấy nói... Nói làm mất một thứ rất quan trọng, vô cùng quan trọng." Chúc Cảm Quả khoa trương tả: "Nhất định phải tìm được, nếu không nửa đời sau sẽ không thể hạnh phúc được."

Trán Ngụy Phong hơi giãn ra, lầm bẩm: "Giờ cô ấy biết tôi rất quan trọng với cô ấy rồi?"

"Không phải..."

Chúc Cảm Quả hơi sửng sốt, không ngờ bộ não tự luyến của Ngụy Phong lại ngoằn ngoèo như vậy: "Không phải cậu ta nói cậu, không phải ví dụ đâu! Thật sự rơi mất đồ đấy!"

Ngụy Phong sốt ruột hỏi: "Rốt cuộc là cái gì?"

"Hay là tôi nói chỗ rơi đồ cho cậu rồi cậu đi mò thử xem nhá, mò rồi khác biết."

"Không biết là cái gì thì mò kiểu gì?"

"Chẳng phải đi mò là biết ngay sao? Tôi thật sự không nói được đâu, đã hứa với cậu ta rồi."

Ngụy Phong chẳng buồn cãi nhau nữa, anh thả cổ áo cậu ấy ra, thuận miệng nói: "Cho tôi địa chỉ."

...

Không ngờ đêm đó trời mưa xối xả, Lộ An Thuần nằm nhoài ra bàn vừa làm bài tập xong ngẩng đầu lên đã thấy những hạt mưa lăn dài xuống ô cửa sổ như giun đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!