Chương 38: (Vô Đề)

Sau khi nghe Ngụy Phong kể lại, lúc đầu cậu nhóc còn khá bình tĩnh, chỉ hỏi những vấn đề nhỏ nhặt như khi nào gặp nhau, cũng không có phản ứng gì lớn.

Nhưng mà đến 11 giờ tối, Lộ An Thuần chuẩn bị lên giường đi ngủ thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của Chúc Cảm Quả. 

Ở đầu dây bên kia, Chúc Cảm Quả mập mạp thở hổn hển, nói với Lộ An Thuần: "Thằng quỷ con kia nhân lúc anh trai nó đang tắm thì bỏ nhà đi mất rồi!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần giật mình, vội vàng ngồi dậy: "Bỏ nhà đi?"

Chúc Cảm Quả đang mò mẫm chạy đến tiệm sửa điện thoại ở ngõ Thanh Hà: "Anh trai nó tìm thấy nó ở phố trò chơi, bây giờ hai anh em đó đang cãi nhau ở nhà đến mức không hòa giải được, sắp lật nóc nhà lên rồi, tính cách Ngụy Phong nóng nảy, suýt chút nữa đã dùng dây thừng trói thằng quỷ con kia lại."

"Lúc tôi đi còn ổn, sao lại bỏ nhà đi rồi?"

"Trong lòng thằng bé này giấu rất nhiều chuyện, nhưng bề ngoài lại không thể hiện gì, lòng dạ sâu quá."

Lộ An Thuần biết, những đứa trẻ lớn lên ở trại trẻ mồ côi đều trưởng thành hơn những đứa trẻ có gia đình khác: "Bây giờ tình hình thế nào?"

"Thì là vì chuyện nhận nuôi chứ sao, không thì cậu khuyên bảo Ngụy Phong, bảo cậu ấy dịu dàng một chút, đừng có tức giận là đánh người, càng đánh càng hỏng, cậu ấy chỉ nghe lời cô thôi."

"Tôi không thể ra ngoài được, bây giờ muộn quá rồi, ba tôi cũng đang ở nhà."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Bây giờ tôi đến đó, cậu gọi video nói chuyện với cậu ấy đi."

Mấy phút sau, Chúc Cảm Quả đến cửa hàng sửa điện thoại, cầm di động trò chuyện video với cô như đang livestream, quả nhiên Lộ An Thuần nhìn thấy đứa trẻ bị trói chặt trên sofa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, còn đang khóc rống lên…

"Thả em ra!"

"Anh không cần em, không sao cả, em đi là được!"

"Em không làm phiền anh nữa!"

Ngụy Phong lười nhác dựa vào bàn sửa chữa, trong tay cầm một móc treo quần áo đánh cậu bé, cười gằn: "Giận dỗi bỏ nhà ra đi, sao lại tới khu vui chơi điện tử?"

"Em… Em chỉ đi lung tung, trùng hợp mà thôi."

"Vậy định vị GPS của mày cũng chuẩn phết đấy."

"Em phải đi! Em không muốn ở nhà anh!"

"Bây giờ mày ra ngoài, hôm sau đột nhiên tai nạn chết trên đường, ông đây còn phải nhặt xác cho mày."

"Em thà chết trên đường còn hơn là nhận ba mẹ mới! Hơn nữa tự em cũng có thể đi làm nuôi sống bản thân!"

"Mày đi làm, mày có thể làm cái gì?" Mặt Ngụy Phong vô cảm, nói: "Đến quán ăn bưng trà rót nước cho người ta hay đi rửa bát, hay làm kẻ khuyết tật tay chân ra đường ăn xin? Mấy năm nay ông đây đi làm chịu biết bao đánh đập, bị bao nhiêu người dòm ngó, mày có muốn thử không?"

"Em… Em đi tìm chị gái!"

"Mày tìm cô ấy, cô ấy có thể thu nhận mày à? Cô ấy còn không tự chăm sóc được cho mình."

"Em ghét anh, cực cực cực ghét anh!"

"Kệ mày, dù sao cuối tuần này ông đây cũng tiễn mày đi!"

Cậu nhóc vùi vào sofa, gào khóc: "Em muốn gặp bà, anh trai muốn đuổi em đi, em phải gặp bà…"

Ngụy Phong dùng đầu ngón tay xoa xoa trán, nghiêng đầu thấy Chúc Cảm Quả đang livestream thì nổi nóng giật điện thoại của cậu ấy muốn vứt đi, Chúc Cảm Quả vội vàng nói: "Cậu dám đập à! Nữ thần của cậu còn đang xem đó! Cậu có dám ném phăng nữ thần của mình không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!