Chương 37: (Vô Đề)

Cũng không vì để gặp được em trai mình mà Lộ An Thuần không màng nguyên tắc, chuyện gì cũng đều theo ý anh. Cô có thể nói bất cứ thứ gì, duy nhất chỉ không nói thích anh.

Nhưng mà Lộ An Thuần cũng phát hiện ra Ngụy Phong đang thăm dò giới hạn cuối cùng của cô. Chỉ cần cô thoáng lùi về phía sau, anh sẽ lập tức tiến lại gần thêm một bước, đánh chiếm thành trì, để rồi cuối cùng hoàn toàn chiếm hữu cô.

Lộ An Thuần đã không còn rõ là do anh quá không biết xấu hổ, hay là vì cô cứ mãi dung túng anh theo bản năng nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô gái ngồi trên yên sau xe máy của Ngụy Phong, cảm nhận được luồng gió lớn quét qua mặt khiến cô hơi đau.

Trước kia cô rất sợ ngồi xe máy nhưng bây giờ thần kỳ thật, thế mà cô lại không thấy sợ chút nào cả.

Chàng trai ở trước mặt cô mang đến cho cô một cảm giác an toàn không gì sánh bằng, hoàn toàn đập tan những sợ hãi trong lòng cô.

Thậm chí Lộ An Thuần còn hơi thích cảm giác tự do mà xe máy mang đến, cô cứ như thể đang bay vậy.

Cô giang hai tay ra làm thành tư thế bay lượn. Nhưng giây tiếp theo Ngụy Phong bỗng nhiên tăng tốc, xe máy vang lên một tiếng nổ ầm rồi lao mạnh đi tựa như một con dã thú.

Lộ An Thuần sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó vô thức ôm lấy eo anh.

Lưng của anh kiên cường cứng rắn, vòng eo lại vô cùng thon chắc mạnh mẽ, trên quần áo thoang thoảng mùi hương bạc hà chanh của bột giặt vừa sạch sẽ vừa dễ chịu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Biết anh đang chơi xấu, Lộ An Thuần rất bất mãn mà buông anh ra: "Không được tăng tốc!"

"Ngồi xe của tôi lại còn ra lệnh cho tôi, cậu cho rằng cậu là ai thế?"

"Tôi là chị của em trai cậu."

"Quan hệ này xa quá."

"Vậy quan hệ như thế nào mới không gọi là xa?"

"Để tôi làm anh rể của Ngụy Nhiên."

Lộ An Thuần bị anh chọc tức đến mức không nói nên lời, cô dùng cái đầu đang đội mũ bảo hiểm đập vào lưng anh.

Ngụy Phong hơi nghiêng đầu: "Cậu ngồi yên chút đi, ông đây đang lái xe đấy."

Lộ An Thuần khẽ hừ một tiếng, không thèm đếm xỉa tới anh nữa.

Xe máy dừng lại trước cửa hàng điện thoại di động ở ngõ Thanh Hà. Ngụy Phong đỡ cô xuống xe, đúng lúc gặp bạn học nhỏ vừa tan học, trong tay cậu nhóc đang cầm cây kem có hình khuôn mặt trẻ con. Nhìn thấy Lộ An Thuần, cậu nhóc vui đến mức hai mắt phát sáng.

"Chị ơi!"

Lộ An Thuần cởi mũ bảo hiểm xuống: "Chào nhóc con, lâu lắm không gặp."

Ngụy Nhiên nhanh chóng nhào tới, thân thiết ôm lấy cô: "Em đã đọc sắp xong phần đầu cuốn Tam Thể chị đưa rồi, anh em nói chờ đến cái ngày mà người Tam Thể xâm chiếm Trái Đất, anh ấy mới cho phép chị đến đây chơi với em."

"Anh trai em thật đúng là một tên siêu xấu xa."

"Đúng ạ!"

Ngụy Nhiên bĩu môi, cậu nhóc dắt Lộ An Thuần vào nhà: "Chúng ta cùng chơi game đi chị."

"Không được đâu." Lộ An Thuần cúi người xuống, nghiêm túc chọc chọc cái trán cậu nhóc: "Chị phải làm bài tập nữa, chẳng lẽ bạn học nhỏ không cần phải làm bài tập hả?"

"Dạ, em có phải làm ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!