Chương 36: (Vô Đề)

Hai người nắm tay hứng gió lạnh ở dưới lầu thật lâu, nói chính xác là Ngụy Phong nắm tay cô.

Nhưng được cô ngầm đồng ý.

Mãi tới tận khi cô gái nhỏ không nhịn được hắt xì một cái, Ngụy Phong mới kiềm chế buông tay cô ra, anh vươn tay ra nắm chặt lấy áo khoác của cô rồi quấn áo chặt lên người cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ý của cậu là gì thế?" Cô lẩm bẩm nói bằng giọng nói mang theo âm mũi.

"Không có ý gì đâu." Ngụy Phong không để lộ cảm xúc gì mà chỉ dựa vào hàng rào tre, tầm mắt anh hướng về phía cái bóng đang chồng lên nhau của hai người, hài mi dài ngoan ngoãn cụp xuống.

"Không phải cậu đã nói không bao giờ muốn gặp lại tôi sao?"

"Tôi nói không bao giờ muốn để cho Ngụy Nhiên gặp cậu." Anh sửa lại lời cô.

Lộ An Thuần tới gần anh hơn một chút, cô cúi đầu, mũi chân dẫm lên cỏ xanh…

"Ngụy Phong, tôi nợ cậu một lời xin lỗi chân thành. Vô cùng xin lỗi, tôi đã lừa cậu."

Giọng nói của anh mang theo vài phần khí phách của thiếu niên: "Nếu như lời xin lỗi có tác dụng thì còn cần tới nắm đấm để làm gì chứ."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Vậy cậu đánh tôi đi." Lộ An Thuần tức giận nói: "Dù sao đối với cậu, nắm đấm là thứ có thể giải quyết hết tất cả mọi vấn đề mà."

"Được." Ngụy Phong cười lạnh lùng, anh giả vờ giơ tay lên, cô gái nhỏ sợ tới mức kêu "a" một tiếng, cô ôm đầu tránh né: "Cậu định đánh tôi thật đấy hả!"

Anh đặt tay lên trên trán cô, nhẹ nhàng búng một cái: "Cậu đánh tôi nhiều như vậy nhưng ông đây đã đánh cậu cái nào chưa."

Lộ An Thuần rất hùng hồn đấm vào bụng anh.

Bụng dưới của tên này vừa phẳng lại vừa cứng, có cảm giác cơ bắp rất săn chắc, cũng không biết bị đánh vậy anh có đau không nhưng tay Lộ An Thuần đã đau lắm rồi.

"Cái này không được, cái kia cũng không được." Cô hờn dỗi lẩm bẩm bằng giọng điệu buồn bã: "Cậu nói không được gặp Ngụy Nhiên, tôi cũng đã đồng ý rồi thế mà cậu vẫn còn không vui. Tôi nói không gặp cậu, cậu lại chạy tới đây lúc nửa đêm."

Ngụy Phong cũng không biết nên trêu cô thế nào, anh nhìn thẳng vào cô bằng đôi mắt đen nhánh: "Cô chủ, cậu biết tôi muốn gì nhất mà."

Lộ An Thuần không dám nhìn vào mắt anh, cô khổ sở nói: "Cậu cũng biết đấy, đó là thứ duy nhất tôi không thể lấy được…"

Ngụy Phong tiêu hóa chuyện này mất một lúc, cuối cùng cũng không cưỡng ép cô nữa, anh lấy một cái hộp từ trong ba lô ra rồi chẳng khách sáo gì mà ném cho cô.

Lộ An Thuần vội vàng chộp lấy, cô nhìn kỹ, vậy mà lại là hũ tro cốt chống nước giống y hệt cái hũ trước kia!

"Ngụy Nhiên nói cậu rải tro cốt của mẹ cậu ở bãi biễn, cái hũ đựng cũng bị ném đi luôn."

Lộ An Thuần gật gật đầu: "Đó là chiếc hũ đã giam cầm mẹ tôi nên tôi đã ném nó đi rồi."

"Thứ giam cầm mẹ cậu không phải là cái hũ mà là ba cậu đấy, đồ ngốc."

"Cậu mắng tôi làm gì chứ!" Cô lại vỗ nhẹ lên cánh tay anh.

"Cậu đúng là có khuynh hướng bạo lực mà."

"Tôi không có!" Lộ An Thuần khẽ hừ một tiếng: "Là do cậu quá đáng ghét khiến cho người ta hận tới ngứa răng nhé, tôi chưa từng đánh ai đâu."

Lúc này sắc mặt Ngụy Phong giờ mới dịu đi một chút: "Vậy thì được, chỉ đánh một mình tôi thôi."

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!