Trời đã rất khuya nếu để cô bắt taxi sẽ không an toàn nên Tề Minh đã chủ động đề nghị lái xe đưa Lộ An Thuần về nhà.
Lộ An Thuần mơ hồ ngồi trên ghế phụ ngắm nhìn ánh đèn thành phố đang vụt nhanh qua ngoài cửa sổ với vẻ mặt trống rỗng.
Đường phố ở Bắc Kinh rất phát triển, giao thông vô cùng thuận tiện, bốn phương tám hướng đều có những con đường lớn thông với nhau nhưng không biết tại sao cô lại nhớ nhung đến thành phố C với những con đường có tầng tầng lớp lớp cây cối.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Cậu không tò mò tại sao tôi có bằng lái xe à?"
Tề Minh muốn trò chuyện với cô nên đã chủ động bắt chuyện.
"Hả?"
"Tại vì bây giờ tôi đã trưởng thành rồi. Lúc còn nhỏ, tôi bị bệnh và phải ở lại lớp. Khi vừa tròn mười tám tuổi tôi lập tức đi thi bằng lái xe luôn. Chiếc xe này là xe của ba tôi, trước giờ nó luôn được để ở Bắc Kinh. Thật ra thì tôi và nó khá giống nhau, bởi vì công việc nên ba tôi đã đến thành phố C nhưng có dịp lễ tết gì thì ông ấy vẫn về nhà."
Lộ An Thuần lười không trả lời cậu ta, cô uể oải nhắm mắt lại như đang chuẩn bị ngủ.
Ánh sáng từ đèn đường thỉnh thoảng chiếu lên khuôn mặt trắng nõn thanh tú của cô. Lộ An Thuần rất xinh đẹp, xinh đẹp theo cách mọi người chỉ cần nhìn thoáng qua thôi vẫn sẽ có một cảm giác rất dễ chịu và thoải mái. Trong vẻ đẹp thuần khiết trong trẻo ấy đan xen thêm một chút khiêm nhường và e thẹn.
Tề Minh giống như một con quỷ, hết lần này đến lần khác không thể tự khống chế tầm nhìn của bản thân lén lút nhìn về phía cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại ở cửa khu chung cư cao cấp của gia đình Lộ An Thuần.
Tề Minh khẽ gọi cô một tiếng nhưng cô không trả lời. Lợi dụng màn đêm tối tăm, anh ta càng không kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm vào người cô.
Cổ của Lộ An Thuần thon dài, trắng nõn như tuyết, hai má ửng hồng một cách không tự nhiên, đẹp hệt như một đóa hoa hồng nở vào ban đêm.
Cuối cùng thì Tề Minh cũng không thể nhịn nổi nữa, cậu ta chầm chậm sáp lại gần cô, hít lấy mùi hương ngọt ngào dịu nhẹ trên cơ thể cô. Tề Minh khẽ nuốt nước bọt, đưa tay ra muốn sờ vào ngực cô, môi của cậu ta cũng đã kề sát vào đôi môi căng mọng của cô.
Vào đúng khoảnh khắc này, có người gõ gõ vào cửa kính của chiếc xe.
Tề Minh vốn sợ bị phát hiện nên anh ta lập tức đã bị tiếng động đó dọa cho mất hồn.
Ngoài cửa sổ là một bóng đen mơ hồ. Qua lớp kính đen được bao phủ bởi lớp sương mù mờ mờ ảo ảo, Tề Minh không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của người đó. Cậu ta chỉ có thể nhìn thấy một đôi tay có khớp xương rõ ràng, thon dài và mạnh mẽ đang gõ vào cửa sổ của chiếc xe.
Tề Minh mở cửa xe bước ra bên ngoài. Vừa đúng lúc cậu ta đang định hỏi người kia định làm gì thì một nắm đấm như trời giáng đột ngột vung tới. Cú đánh khiến Tề Minh lảo đảo ngã xuống cạnh cửa xe.
Chiếc kính gọng vàng của cậu ta rơi xuống nền đất, má trái truyền đến từng cơn đau tê dại, đầu ong ong choáng váng. Tề Minh vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì đã bị Ngụy Phong nắm lấy cổ áo, anh dùng hết sức đấm mạnh vào bụng khiến anh ta đau đớn đến mức khuỵu người xuống.
Lộ An Thuần bị những tiếng động ở bên ngoài đánh thức, cô loạng choạng mở cửa rồi bước xuống xe.
Ngụy Phong gần như mất kiểm soát, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, sự giận dữ bao trùm lên khuôn mặt đẹp trai và anh tuấn của anh. Anh tức giận đến mức hận không thể đạp Tề Minh xuống mười tám tầng địa ngục.
Tề Minh có thể cảm nhận được Ngụy Phong đang mất kiểm soát, cậu ta liên tục lùi lại phía sau, chật vật né tránh những cú đấm.
"Ngụy..."
Suýt chút nữa thì Lộ An Thuần đã gọi to tên của anh nhưng ngay lập tức cô đã ý thức được và dừng lại.
Tề Minh vô duyên vô cớ bị Ngụy Phong đánh thành bộ dạng như thế này, chắc chắn cậu ta sẽ không chịu để yên.
Đầu tiên, Lộ An Thuần giẫm lên chiếc kính bị rơi dưới đất của Tề Minh để đảm bảo cậu ta không nhìn thấy gì cả. Sau đó, cô kéo Ngụy Phong ra, lập tức nắm lấy tay anh rồi bỏ chạy, động tác của cô thuần thục giống như một nữ lưu manh.
Lợi dụng đêm tối, cả hai chạy xa vài trăm mét rồi trốn vào một vườn hoa nhỏ hoang vu hẻo lánh trong rừng.
Lộ An Thuần hoa mắt chóng mặt, suýt nữa thì vấp phải cục đá bên đường. Ngụy Phong thuận tay kéo cô lại từ phía sau, anh ôm lấy eo cô, hai người họ kề sát vào nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!