Tối muộn, Ngụy Phong tiễn Lộ An Thuần về nhà.
Lúc quay trở lại khách sạn thì trời đã khuya, anh rửa mặt xong đang định đi ngủ nhưng vừa nằm xuống thì lại cảm giác có cái gì cứng cứng cấn sau lưng rất khó chịu.
Anh đưa tay sờ thử thì sờ thấy một cái mặt dây chuyền nắp bật bằng bạc hình trái tim.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cái gì đây nhỉ?
Ngụy Phong bật đèn tường lên, anh nương theo ánh đèn ấm áp ngắm nghía chiếc mặt dây chuyền nắp bật.
Đây là đồ trang sức mà Lộ An Thuần luôn mang trên người, anh vẫn thường thấy sợi dây chuyền lấp lánh ánh bạc trên chiếc cổ trắng nõn của cô, mặt trên của chiếc mặt dây chuyền nắp bật này đã bị hở ra, có lẽ là không may bị rơi ra trong lúc hai người nô đùa ban nãy.
Ngụy Phong hôn lên mặt dây chuyền theo bản năng, sau đó đặt nó lên tủ đầu giường, định lần sau gặp nhau sẽ đưa cho cô.
Anh nằm xuống nhắm mắt ngủ nhưng lăn qua lộn lại mấy lần vẫn chưa ngủ được, thế là lại ngồi dậy cầm lấy chiếc mặt dây chuyền nắp bật lên.
Anh ấn mở nắp ra, nhìn thấy bức ảnh ở bên trong.
Một mặt là một người phụ nữ tao nhã xinh đẹp với nụ cười dịu dàng hiền lành. Vẻ ngoài xinh đẹp trầm tĩnh có đôi nét giống Lộ An Thuần, đặc biệt là đôi mắt hạnh trong veo kia khiến người ta chỉ liếc nhìn một cái cũng sẽ khắc sâu ấn tượng, khó mà quên được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ở một mặt khác của khung ảnh lại là hình ảnh một đứa bé sơ sinh, nhìn vẻ ngoài thì không nhìn ra được là bé trai hay bé gái nhưng nhìn bộ đồ màu xanh sẫm trên người... Chắc đây là một bé trai.
Ngụy Phong đoán có lẽ đứa bé sơ sinh này là em trai của Lộ An Thuần, bởi lẽ chỉ có con cái ruột thịt thì mới có thể đặt bên cạnh ảnh của mẹ và được cô mang theo bên người như thế.
Cô còn có một người em trai à, sao từ trước tới giờ anh chưa bao giờ nghe cô nhắc tới.
Ngụy Phong cũng không nghĩ ngợi nhiều, đặt mặt dây chuyền nắp bật vào trong ba lô.
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Phong đánh răng rửa mặt xong đi xuống tầng ăn bữa sáng rồi gọi xe đi tới địa điểm thi.
Chúc Cảm Quả nói với Ngụy Phong là vừa sáng ra Lộ An Thuần đã tới đón Ngụy Nhiên đi rồi.
"Trời còn chưa sáng hẳn thì đã tới rồi, bảo là dẫn thằng quỷ con kia đi ngắm biển, cậu nói xem chỗ nào ở đây có biển chứ."
Ngụy Phong đưa mắt nhìn những tòa nhà chọc trời bên ngoài cửa sổ, dửng dưng đáp: "Thập Sát Hải* à."
*Thập Sát Hải: một khu danh lam thắng cảnh ở nội thành Bắc Kinh
"Ồ cũng có thể lắm, nhưng mà tôi nói thật, cậu không cảm thấy cô tiểu thư này hơi bị nhiệt tình thái quá với em trai cậu sao?"
Chúc Cảm Quả ngồi trên ghế phụ lái quay đầu lại, nói với Ngụy Phong cứ như thật: "Trước kia tôi còn chưa có cảm giác lắm nhưng lần này tôi nhìn thấy tận mắt, cậu ta thương thằng bé cứ như con trai ruột của mình ấy, cậu nói xem em trai cậu... Có đáng yêu tới mức đó không?"
Ngụy Phong móc quyển sách Ngân hàng câu hỏi ôn thi ra khỏi cặp, thờ ơ ngáp một cái rồi nói: "Đáng yêu thì cũng có đôi chút nhưng mà không nhiều."
"Tối qua chơi đấu địa chủ cậu không xem thôi, cậu ta ôm thằng quỷ con kia từ đầu tới cuối, tôi nhìn mà cũng phải phát ghen. Em trai cậu cũng đâu phải là nhỏ nhắn gì nữa, sắp lên tiểu học tới nơi rồi, cũng choai choai rồi đấy chứ. Cậu chẳng biết mặt em trai cậu lúc đó thế nào đâu, đỏ như gấc ấy, ngoài mẹ ruột ra thì làm gì còn cô gái nào thích thằng bé như thế."
Ngụy Phong nhướng mày, nhìn cậu ấy với ánh mắt hoang đường: "Cô ấy mới có mười bảy thôi."
"Cậu xem phim "Tội ác tiềm ẩn*" chưa, chẳng phải con bé trong phim kia cũng đã ba mươi bốn mươi tuổi rồi sao, thế nhưng nhìn bề ngoài có nhìn ra được đâu, trông vẫn chỉ là một cô bé con nhưng bên trong lại quá biến thái, quyến rũ nam chính thôi đã đành lại còn châm lửa thiêu cháy cả gia đình đã nuôi dưỡng mình nữa, đáng sợ quá đi mất!"
*Tội ác tiềm ẩn (Orphan) là một bộ phim kinh dị tâm lý năm 2009 xoay quanh câu chuyện một cặp vợ chồng sau khi mất con do thai chết lưu đã quyết định nhận nuôi một cô bé chín tuổi có thân thế bí ẩn.
Ngụy Phong thấy cậu ấy càng nói càng lạc đề thì dứt khoát không nói gì nữa, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Trong phòng thi, Ngụy Phong làm xong bài thi bèn nhàm chán xoay xoay bút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!