Buổi tối, Lộ An Thuần và bạn bè của cô đã đi ăn những món ăn được chế biến kỳ công tại nhà hàng sao Michelin.
Sau khi dùng bữa xong, bạn bè hẹn nhau đến quán bar chơi nhưng Lộ An Thuần vẫn chưa kịp sắp xếp hành lý, cô chỉ có thể nói rằng mình rất mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi.
Mọi người cũng không sốt ruột, dù sao kỳ nghỉ lễ Quốc khánh còn dài, hơn nữa mùng hai là sinh nhật của Lưu Nguyệt Sa, sau này vẫn còn thời gian tụ tập, cho nên cả nhóm ăn tối xong bèn chia tay.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong bữa tiệc, Lộ An Thuần gửi cho Ngụy Phong một tin nhắn, hỏi anh đã đến khách sạn chưa.
Anh không hồi âm lại.
Trong lòng cô lo lắng không thôi, sau đó cô lại gọi đến đồng hồ dành cho trẻ em của Ngụy Nhiên.
"Chị." Giọng nói non nớt của Ngụy Nhiên truyền đến, xen lẫn trong đó là âm thanh ồn ào phía sau.
"Anh trai em không trả lời tin nhắn của chị."
"Anh ấy để điện thoại ở khách sạn sạc pin rồi."
Nghe vậy, Lộ An Thuần mới yên tâm: "Bọn em đang ở bên ngoài sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vâng ạ, bọn em đang ăn lẩu ngoài vỉa hè."
"Ăn lẩu?"
"Đúng vậy ạ, anh trai em và anh Trư Can đều không quen ăn đồ ăn phương bắc nên đã lùng sục khắp nơi tìm quán lẩu. Anh trai em đứng trước cửa hàng ngửi mùi rồi nói không phải hàng chính thống, phải tìm thêm mấy hàng nữa. Sau đó cuối cùng bọn em cũng tìm thấy một nơi có hương vị chuẩn."
Khóe miệng Lộ An Thuần không khỏi nhếch lên: "Anh trai em thật sự rất khó chiều."
"Còn không phải thế sao, anh ấy vừa xuống máy bay đã kiểu chỗ này có gì đó không ổn, chỗ kia có gì đó không ổn, không thì là không khí quá khô, hoặc là gió làm anh ấy đau mắt." Ngụy Nhiên phàn nàn với Lộ An Thuần: "Em thấy nơi này rất tốt mà, em vừa nhìn thấy Vạn Lý Trường Thành khi đang ở trên xe taxi nữa đó!"
"Sau này chị dẫn em đến tham quan Tử Cấm Thành nhé."
"Vâng ạ. À chị ơi, bây giờ chị có muốn qua đây ăn lẩu không ạ, bọn em vừa mới bắt đầu thôi, còn chưa động đũa."
Lộ An Thuần đáp lại không chút do dự: "Tới chứ, bọn em đang ở đâu thế?"
"Bọn em đang ở… Ơ, em cũng không biết chỗ này là chỗ nào nữa, cửa hàng này tên là quán lẩu chị Hồng đó chị."
Lời còn chưa dứt, giọng nói trầm ấm cuốn hút của Ngụy Phong bỗng truyền đến: "Cho tôi địa chỉ, tôi đến đón cậu."
Lộ An Thuần định nói không cần phiền đến anh nhưng khi cô cúi đầu và nhìn thấy chiếc vali lớn bên cạnh, cô bèn nói: "Tôi đang ở bên cạnh cầu Cảnh Thái, trước hiệu sách Tân Hoa."
Một lúc sau, anh mới trả lời: "Để tôi tìm, gần chỗ này lắm. Tôi không cầm điện thoại theo nên cậu cứ đứng trước cửa hiệu sách đừng có chạy lung tung đâu đấy."
"Được, tôi đợi cậu."
Lộ An Thuần cúp điện thoại, đứng ở bậc thang trước cửa hiệu sách, kiên nhẫn chờ đợi.
Cô chẳng yếu đuối đến mức ấy, tự bắt taxi cũng không phải là điều không thể nhưng trong thâm tâm Lộ An Thuần, cô rất sẵn lòng để Ngụy Phong chăm sóc.
Cô biết như thế là không đúng nhưng cô không thể kiểm soát được bản thân.
Mười lăm phút sau, Ngụy Phong xuống xe, anh đã nhìn thấy hàng chữ lớn trên biển hiệu của hiệu sách Tân Hoa từ xa nhưng lại không thấy bóng dáng của Lộ An Thuần ở cửa.
Anh nhíu mày nhìn xung quanh, dòng người tấp nập hối hả, anh đột nhiên không biết phải tìm cô ở đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!