Trong vòng một tiếng trước khi lên máy bay, Lộ An Thuần cứ cách một lát sẽ cúi đầu nhìn xuống điện thoại của mình, sau đó đi đến cổng lên máy bay để xem đã bắt đầu xếp hàng hay chưa.
Ngụy Phong nhận ra sự căng thẳng của cô: "Cậu đang sợ hãi à?"
"Nếu ba tôi phát hiện hũ tro cốt đã biến mất, ông ta chắc chắn có bản lĩnh ngăn chặn máy bay hàng không dân dụng cất cánh, chỉ cần máy bay chưa cất cánh là ông ta sẽ lập tức lôi tôi về nhà cho mà xem."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vậy cậu có từng nghĩ tới sớm muộn gì ông ta cũng sẽ phát hiện ra, hôm nay chưa phát hiện thì vài ngày sau phát hiện, vậy đến khi quay về cậu sẽ giải thích như thế nào?"
"Tôi cũng chẳng biết giải thích như thế nào nữa."
Từ giây phút Lộ An Thuần mang hũ tro cốt đi là cô đã có linh cảm mình phải đối mặt với phong ba bão táp như thế nào rồi, thế nhưng cô vẫn quyết định sẽ đưa mẹ mình đi.
Khi còn sống bà đã bị loài quỷ dữ đó trói buộc bên người, đến lúc chết con quỷ ấy cũng nhốt tro cốt của bà trong một chiếc tủ tối tăm. Lộ An Thuần hạ quyết tâm bằng bất kể giá nào cô nhất định phải đưa mẹ mình rời đi.
Hãy để cho linh hồn mẹ cô được tự do, đó chính là khao khát cả đời của bà.
"Tôi biết thật ra là tôi đang lo lắng quá thôi, vốn dĩ ông ta sẽ không phát hiện nhanh như vậy." Lộ An Thuần tự an ủi mình: "Hũ tro cốt bị ông ta khóa trong két sắt và ông ta sẽ không mở ra kiểm tra hàng ngày đâu."
Hồi còn nhỏ cô đã từng nhìn trộm động tác ấn mật mã của ba mình nên nhớ rất rõ mật khẩu đó. Vốn dĩ Lộ Bái rất hiếm khi đổi mật mã, vì vậy trước khi rời đi cô đã lẻn vào phòng sách của ông ta và chỉ sau một lần thử cô đã mở khóa được két sắt ấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngụy Phong cuộn cuốn sách Ngân hàng câu hỏi lại, hỏi với giọng điệu trầm trầm: "Liệu ông ta sẽ làm gì cậu đây?"
"Ai biết được chứ, tôi là con gái ông ta và ông ta không thể lấy mạng của tôi được."
"Ông ta sẽ đánh cậu." Hơi thở của anh hơi nghẹn lại, nặng nề hỏi: "Có phải không?"
Lần trước ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, cảnh Lộ Bái ấn đầu cô đập vào cửa kính gần như đã lấy đi nửa mạng sống của anh.
Lộ An Thuần nhìn ra sự đau lòng từ đáy mắt anh, cô đưa tay chạm nhẹ vào đôi má ấy: "Ngụy Phong, cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ yêu thương và bảo vệ bản thân."
"Lộ An Thuần, người chết thì đã chết rồi, người chết sẽ không có linh hồn đâu, chết cũng chính là được tự do rồi."
Ngụy Phong hiếm khi gọi thẳng tên cô, anh cố gắng thuyết phục cô từ bỏ điều vô nghĩa chỉ khiến bản thân cô rơi vào vòng xoay tù giam này.
"Tôi biết nhưng bà ấy là mẹ tôi." Lộ An Thuần ôm chặt lấy ba lô: "Tôi không sợ điều gì cả, bà ấy là mẹ của tôi mà..."
Ngụy Phong đưa tay muốn vén tóc cô lên nhưng cô lại vô thức tránh về phía sau, sau đó thấy anh chỉ muốn sờ trán mình nên cô lại nhích qua.
Cậu thiếu niên nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo màu hồng nhạt trên trán cô, đầu ngón tay thô ráp lướt qua, khơi dậy từng luồng điện giữa làn da của cô.
Đôi mắt đen láy của anh không hề lười biếng như thường ngày mà trở nên vô cùng sâu lắng: "Nếu cậu muốn tự do, tôi sẽ dẫn cậu chạy đi, còn nếu cậu muốn ông ta chết, tôi..."
Cô vội lấy tay bịt miệng anh lại, chặn những lời nói đầy khí phách của anh quay trở về cổ họng, nghiêm nghị cảnh cáo: "Ngụy Phong, cậu đừng bao giờ nói những lời này, cũng đừng nảy sinh ý định như vậy nữa."
Các đường nét trên khuôn mặt của anh sắc bén, đôi mắt kiên định đem lại một cảm giác mạnh mẽ: "Tôi sẽ không rút lại những lời mình đã nói ra đâu. Cậu hãy nhớ kỹ rằng tôi chính là đường lui của cậu."
Trái tim Lộ An Thuần gần như ngừng đập: "Tôi sẽ coi như không nghe thấy gì cả, cậu đi mà hái ngôi sao của cậu đi, đừng quan tâm đến tôi."
"Cậu chính là ngôi sao của tôi."
"Tôi không phải ngôi sao của cậu, chúng ta thân thiết lắm sao, cậu đừng có tự mình đa tình như vậy nữa."
"Là ông đây tự mình đa tình ư?"
"Đúng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!