Sau khi hít một hơi thật sâu, cuối cùng Lộ An Thuần cũng bình tĩnh lại.
Ngụy Phong đi vòng vòng không mục đích trong rừng cây bên cạnh cô một lúc, cô vừa gọi, anh đã chạy lon ton ra ngoài, gói ghém mấy đóa hoa và cỏ dại ven đường thành một bó rồi đưa ra trước mặt cô.
Trắng vàng và xanh, gom lại chung một chỗ vậy mà nhìn cũng rất độc đáo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khuôn mặt nhợt nhạt của Lộ An Thuần nở nụ cười, cô nhận lấy, nhẹ nhàng ngửi: "Không thơm gì cả."
Ngụy Phong lập tức lấy một lọ nước hoa xịt phòng từ trong túi công cụ sau lưng ra rồi phun vào trên bó hoa.
"…"
Là hương cam Bergamot* rẻ tiền, vậy mà cũng không khó ngửi lắm.
*Cam Bergamot: là loại trái cây thơm có kích thước của một trái cam với màu vàng tương tự như một trái chanh. Loại quả này không ăn được, vỏ được dùng để chiết xuất lấy tinh dầu.
Lộ An Thuần cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, những loài hoa dại không biết tên điểm xuyết bên trong, mang nét đẹp mềm mại mong manh là thế nhưng chúng nó lại ngoan cường mà sinh trưởng bên ngoài tự nhiên, cho dù mưa to gió lớn cũng không thể quật ngã được, còn mạnh mẽ hơn bản thân cô rất nhiều.
Ngụy Phong lại bóc một viên socola Ferrero hình cầu ra, đút vào bên miệng cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lộ An Thuần ngoan ngoãn cắn một miếng nhỏ, hương vị ngọt ngào và đắng chát cùng nhau hòa quyện trên đầu lưỡi, cô ngẩng đầu hỏi anh: "Kẹo này ở đâu ra thế?"
"Tôi lấy từ phòng trà đó, không phải cậu thích ăn cái này sao, lúc nào tôi cũng cầm theo."
Một vài giọt nước mắt ấm áp rơi lách tách xuống mu bàn tay anh.
Vừa nãy khi phải đối mặt với vô số hành vi bạo lực của Lộ Bái cô đều có thể nhẫn nhịn được, nhưng lúc này trước mặt Ngụy Phong, cô bỗng nhiên lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.
"Xin cậu mà Ngụy Phong, cậu đừng đối xử tốt với tôi quá."
"Việc này tôi không thể kiềm chế được."
Ngụy Phong cũng không an ủi cô mà chỉ yên lặng đưa viên socola qua rồi đút cho cô. Lộ An Thuần lắc đầu, anh bèn lấy ăn một nửa rồi hỏi cô: "Ông ta hay đánh cậu lắm à?"
"Thỉnh thoảng, cũng không thường xuyên lắm, chỉ cần tôi không chọc giận ông ta là được."
"Vết sẹo trên đầu cậu cũng là do ông ta gây ra sao?"
Lộ An Thuần vô thức che kín trán lại, vết sẹo kia là chỗ nhạy cảm nhất của cô, cô để tóc mái thật dày cũng là để che giấu sự tồn tại của nó.
"Xấu lắm đúng không?"
"Không hề xấu, vết thương là biểu tượng của niềm kiêu hãnh mà."
"Đơn phương bị ức hiếp thì còn gọi là kiêu hãnh cái gì chứ."
"Khi còn nhỏ tôi cũng thường xuyên bị đánh, cũng là loại đơn phương bị ức hiếp như vậy, mấy đứa lớn kia muốn tôi làm người hầu của bọn nó, tôi bèn đáp lễ cho bọn nó một nắm đấm."
"Chỉ cần không chịu khuất phục thì chính là niềm kiêu hãnh."
Cuối cùng, Lộ An Thuần cũng không cảm thấy xấu hổ nữa, cô vén tóc mái thật dày lên để cho Ngụy Phong xem vết sẹo của cô.
Đó là một vết sẹo nhỏ hình dải dài, có màu hồng nhạt.
"Nếu cậu cảm thấy vết sẹo này không xấu thì từ nay về sau tôi sẽ không che nó đi nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!