Chương 3: (Vô Đề)

Bất luận là thời mẫu giáo, tiểu học hay là trung học cơ sở, Lộ An Thuần đều được học ở các trường tư thục dành cho nhà giàu, đa số bạn bè xung quanh cô đều là cậu ấm cô chiêu được nuôi dưỡng trong những môi trường sung túc, lý tưởng.

Còn những thứ đẫm máu và bạo lực, thô tục lẫn chân thực của đêm hôm đó... Lộ An Thuần chưa từng nhìn thấy trước đây.

Trước khi cảnh sát đến, cô đã bỏ trốn rồi. Vì vậy, Lộ An Thuần không bị đưa đến đồn cảnh sát, càng chẳng để Lộ Bái biết chuyện cô đã từng đến ngõ Thanh Hà.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

May mà hai anh chàng kia... Không làm khó Lộ An Thuần.

Mặc dù cô bị hù dọa đến nỗi cực kỳ sợ hãi nhưng Lộ An Thuần vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm em trai mình.

Hai ngày sau, Lộ An Thuần nhân cơ hội đi mua sắm với Liễu Như Yên để đến ngõ Thanh Hà một lần nữa.

Con ngõ nhỏ có nhiều khúc cua ngoằn ngoèo, lúc thì lên dốc, lúc thì xuống dốc, cho dù đã biết số nhà chính xác nhưng cũng thực sự khó tìm.

Lộ An Thuần nhìn thấy một người đàn bà đang đẩy xe bán món chè bánh lọt đá bào ở đằng xa thì tiến tới hỏi thăm: "Cô ơi, cô có biết nhà bà Ngụy Thục Hoa ở đâu không?"

Khi người đàn bà nghe Lộ An Thuần nói rằng cô đang tìm Ngụy Thục Hoa, sắc mặt của bà ấy hơi thay đổi rồi hỏi ngược lại bằng tiếng địa phương: "Cháu tìm bà ấy làm chi rứa?"

"Cháu nghe nói bà ấy bán miến chua cay cực kỳ ngon ạ." Lộ An Thuần đã nghe ngóng được thông tin này trước khi xảy ra sự cố bất ngờ kia, bèn tiếp lời một cách hợp tình hợp lý: "Vì hâm mộ danh tiếng nên cháu mới tới đây để ăn thử."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Vậy thì cháu không ăn được rầu." Người đàn bà vừa múc bánh lọt vừa thở dài, lên tiếng: "Bà Ngụy bán miến chua cay ấy à, đã rời đi vào nửa năm trước rầu."

"Đi rồi?" Lộ An Thuần khó hiểu hỏi tiếp: "Bà ấy đi đâu vậy ạ?"

"Đi mô hả?" Thấy Lộ An Thuần vẫn chưa hiểu, người đàn bà bèn giải thích: "Đi rầu tức là đã về cõi cực lạc rầu đó. Cháu đã hiểu chưa!"

"Sao, tại sao lại xảy ra chuyện này ạ?"

Bây giờ, người đàn bà cũng không bận bịu bán buôn nên đã dứt khoát nói chuyện phiếm với Lộ An Thuần: "Lúc đầu, chúng tôi đều nghĩ rằng bà ấy bị xuất huyết não khi đang dọn quầy bày bán miến chua cay. Bà ấy đã ngã xuống bên cạnh quầy hàng mà, ngay cả cảnh sát cũng đều nhận định như vậy. Nhưng mà không ngờ thằng bé mà bà ấy nhận nuôi lại rất có năng lực. Nó cứ vậy mà tóm được mấy tên hung thủ đằng sau chuyện này.

Chuyện này mới xảy ra hai ngày gần đây thôi nà!"

"Có hung thủ ạ?

"Đứa lớn hơn mà bà ấy nhận nuôi tên là Ngụy Phong, đầu óc của thằng bé thực sự rất thông minh. Nó chắc chắn mặc dù bà nó bị bệnh cao huyết áp nhưng bà ấy vẫn luôn uống thuốc để kiềm chế bệnh tật, vậy nên chứng xuất huyết não không thể nào phát tác đột ngột như thế được. Nhất định phải có nguyên nhân khác."

"Trong suốt nửa năm qua, thằng bé đã đi khắp nơi để điều tra cẩn thận và dò la tin tức, hễ gặp người nào cũng hỏi thăm. Cuối cùng, thằng bé cũng tìm được một vài nhân chứng đã tận mắt chứng kiến sự việc kia. Họ nói rằng vào thời điểm đó, có một bè đảng ăn quỵt rồi phóng xe chạy nhanh như bay. Bọn họ mua miến chua cay mà không chịu trả tiền, sau đó vọt lên xe máy chạy trốn ào ào."

Lộ An Thuần đột nhiên nghĩ về những chuyện đã xảy ra trong đêm hôm đó.

Chàng trai kia đứng ở chỗ xa xa, màn đêm bao trùm nên cô không nhìn rõ mặt mũi của anh. Nhưng cô mơ hồ cảm thấy... Hình như anh chàng đó khá giống cậu bé mà cô đã từng nhìn thấy trong tấm ảnh chụp ở trại trẻ mồ côi.

Người đàn bà nói tiếp: "Khi gặp phải cái đám ăn quỵt kia, bà Ngụy đã cuống quýt đuổi theo bọn chúng. Lúc đuổi đến đầu ngõ thì xe mô tô của băng đảng kia đã cao chạy xa bay rầu. Sau khi trở về, bà ấy càng nghĩ càng tức giận, chính vì vậy nên mạch máu mới bị bể đó. Lúc được đưa đến bệnh viện thì bà ấy đã đi rồi."

"Băng đảng chạy như bay kia đều đã bị bắt rồi ạ?"

"Nếu không phải vậy thì làm sao có thể khen thằng bé này tài giỏi rứa? Nó vừa tóm được một thằng thì đã lập tức tìm được cả ổ cơ đấy. Mấy ngày nay cảnh sát đã bắt bọn chúng đi rầu, họ đang chuẩn bị lập lại hồ sơ vụ án để điều tra nà."

Người đàn bà cảm thán: "Nhưng mà thật đáng tiếc. Nghe nói thằng bé Ngụy Phong kia đã không phát huy tốt trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay nên đã thi rớt rầu. Đây là do thằng bé đã dùng tương lai của chính mình để rửa sạch oan ức cho bà của nó đó."

Lộ An Thuần kinh ngạc khi phải tiếp thu sự việc này. Đầu óc của cô trở nên rối bời. Theo thông tin mà người đàn bà kia đưa cho Lộ An Thuần, cuối cùng cô cũng tìm thấy địa chỉ số 38 ngõ Thanh Hà.

Nơi này vừa vặn là con đường giao thoa và nối liền hai khu vực thương mại chủ chốt ở trung tâm thành phố, tương tự như một nét thẳng đứng nằm chính giữa hình chữ "công*", vì vậy con ngõ này có rất nhiều người qua kẻ lại.

*Chữ công trong tiếng Trung:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!