Lộ An Thuần ngâm mình trong hồ nước nóng ở nhiệt độ cao 42 độ C, Tề Minh vừa xuống nước đã sắp không trụ nổi nữa, cậu ta nhíu mày.
Đối với nền nhiệt cao của hồ nước nóng, đàn ông sẽ nhạy cảm hơn phụ nữ một xíu, cậu ta lúc thì đứng lên, lúc lại ngồi xuống. Kiên trì ngâm mình chưa được một phút đồng hồ, cậu ta nói với Lộ An Thuần bên cạnh mình: "An Thuần, tôi… Tôi muốn đến phòng trà nghỉ ngơi một lát, cậu có muốn đi chung không?"
"Tôi còn muốn ngâm thêm một chút nữa."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vậy tôi đi trước nhé, thất lễ rồi."
"Ừ."
Cuối cùng bên cạnh cũng đã yên tĩnh, Lộ An Thuần nhắm mắt lại, chịu đựng sức nóng của hồ nước đang bao quanh cơ thể cô.
Một lúc sau, Lộ An Thuần nghe có tiếng bước chân vững vàng vang lên từ đằng sau, Ngụy Phong đã đổi cho cô chiếc khăn tắm sạch sẽ rồi treo trên giá móc đồ. Anh còn để một cốc nước táo đỏ gừng tươi còn bốc hơi nóng trên tảng đá bên hồ, cô chỉ cần giơ tay ra là có thể lấy được.
"Chu đáo thật!" Cô cũng không quay đầu nhưng nơi khoé môi lại hé nở một nụ cười.
"Việc phải làm thôi." Giọng nói trầm thấp của chàng thanh niên mang vẻ cuốn hút.
Lộ An Thuần giơ cánh tay trắng ngần nõn nà cầm lấy cốc nước táo đỏ gừng tươi, từ tốn nhấp một ngụm: "Ừm… Uống ngon đấy."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tôi đã thêm đường đỏ vào nữa." Ngụy Phong ngồi trên tảng đá bên cạnh cô, dùng đầu gối chọc vào cánh tay cô: "Trư Can nói cậu có "con cá" mới rồi, có định giải thích một chút không."
"Cậu nghĩ sao?"
"Tôi thấy thái độ của cậu đối với tôi vẫn hăng hái hơn, cậu chướng mắt thằng học sinh trẻ trâu vừa rồi."
Lộ An Thuần quay đầu lại, tuỳ ý liếc anh một cái. Anh thì dửng dưng ngồi đó, trên mặt trưng ra vẻ ngả ngớn bỡn cợt với đời. Sau lưng Ngụy Phong là rừng cây um tùm xanh ngát, vô tình làm nổi bật tính cách ngang tàng và lòng nhiệt huyết hăng hái không gì có thể trói buộc được anh.
"Ngụy Phong, có đôi lúc da mặt cậu dày đến nỗi khiến người khác tức sôi máu."
"Cảm ơn nhé."
Anh ngồi với cô một lúc, thấy làn da sau tấm lưng trắng nõn của cô đã ửng đỏ, anh nhắc cô: "Cậu không nóng à?"
"Nóng chứ."
"Thế mà còn không chịu đứng dậy."
"Tôi muốn ngâm thêm một lát."
Lộ An Thuần thích cái cảm giác khi ở trong môi trường khắc nghiệt này, cô sẽ chịu đựng nó một lúc, cho đến khi cơ thể đạt tới ranh giới của giới hạn, cô mới buông thả bản thân mình.
Ngụy Phong không nhìn nổi nữa, lại đụng vào lưng cô: "Đứng dậy đi, nhiệt độ nước quá cao, cậu chịu không nổi đâu."
"Vậy thì đợi cho đến khi nào chịu không được nữa rồi hẵng đứng lên."
Anh nhìn cô chăm chú, khoé môi toát ra vẻ lạnh lùng, anh nói: "Mẹ nó! Cậu đúng là đồ điên!"
Tất cả mọi người đều cho rằng Lộ An Thuần là cô nàng thục nữ hoàn mỹ, kể cả Tề Minh vừa rồi. Mặc dù Lộ An Thuần không hề có thiện cảm với cậu ta nhưng cô vẫn cố gắng duy hình ảnh thanh lịch và khéo léo của mình.
Chỉ có Ngụy Phong… Chỉ khi ở trước mặt anh, cô mới có chút cơ hội tạm nghỉ lấy hơi, được quay về làm chính mình.
Cũng chỉ có mình anh nói cô là… Đồ điên.
Cuối cùng Lộ An Thuần cũng không thể chịu đựng được nữa. Bỗng tiếng nước "ào ào", cô đứng bật dậy, chân dẫm lên bậc thềm đá đi lên bờ hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!