Chương 27: (Vô Đề)

Trên khu phố bán đồ ăn, bàn ghế được đặt đầy hai bên đường. Các quầy hàng ven đường có đủ các loại đồ ăn ngon nổi tiếng như: Mì, thịt nướng, bún xào, lẩu chua cay, xiên que…

Trong không khí tràn ngập mùi lẩu, mùi thịt nướng, tiếng cười, tiếng chửi, tiếng dầu nổ từ việc chiên và xào. Tất cả tạo nên một khung cảnh náo nhiệt của cuộc sống dân dã thường nhật.

Ngụy Phong đi vào quán mì để đặt món, ánh mắt của Lộ An Thuần vô thức nhìn theo anh. Áo hoodie màu đen của Ngụy Phong được xắn lên đến khuỷu tay, cơ bắp trên bắp tay anh hiện lên với vẻ rắn rỏi và săn chắc. Làn da của anh có tông màu trắng lạnh tự nhiên, phần cánh tay có những đường gân hiện ra lờ mờ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khi Ngụy Phong bước ra, Lộ An Thuần lập tức dời mắt nhìn sang chỗ khác.

"Cả hai bát đều thêm cay." Ngụy Phong ngồi xuống chiếc bàn nhỏ bên ngoài quán, anh nhấc ấm trà lên để rót nước cho cô: "Cậu ăn cay vừa được không?"

"Chắc là được nhưng đừng cay quá."

"Cậu cứ thử xem."

Ngụy Phong đổ nước cho cô nhưng anh thấy cô không chạm vào cốc nên quyết định mang theo cốc và đũa đi vào quán. Lúc anh bước ra, anh đưa cốc và đũa đã được rửa sạch đến trước mặt cô: "Sạch rồi đó."

Lộ An Thuần ngồi trên ghế giống như một cô gái thùy mị, đoan trang. Cô nhìn chằm chằm vào anh và cười: "Ngụy Phong, tôi không chê bẩn mà."

Đi ăn ở ngoài thì những điều này là không thể tránh khỏi. Trước đây Lộ An Thuần cũng thường hay đi ăn đồ ăn vỉa hè cùng bạn thân của cô

- Lưu Nguyệt Sa, cô không quan tâm đến chuyện bẩn cho lắm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Phong cầm cốc nước lên uống một ngụm, anh nhìn cô với ánh mắt sâu xa: "Cậu là cô cả."

"Lúc nào cậu cũng dùng sự mỉa mai để châm chọc người khác hết hả?"

"Tôi không hề mỉa mai nhé." Ngụy Phong đặt cốc xuống, ngón chân anh thỉnh thoảng đùa giỡn với chú chó nhỏ ở bên cạnh: "Đối với tôi, cậu chính là cô cả, cho dù có làm chuyện gì cho cậu cũng đều đáng cả."

Đầu ngón tay của Lộ An Thuần nhẹ nhàng xoay chiếc cốc, cô từ từ tiêu hóa câu nói hết sức nhẹ nhàng nhưng lại có ý nghĩa sâu xa này.

"Cậu biết cách lấy lòng các cô gái quá ha."

"Cậu hỏi em trai tôi thử xem, xem ông đây đã lấy lòng ai chưa."

"Được rồi không hỏi nữa, tôi biết rồi."

Một lúc sau, ánh mắt của cô dịch chuyển sang ngón tay áp út bên tay phải của Ngụy Phong. Băng vải đã được gỡ ra, dường như móng tay anh cũng sắp mọc lại toàn bộ rồi. Cô cầm tay anh qua theo bản năng rồi lật ngón tay áp út lại kiểm tra một chút.

Móng tay mới mọc lại rất mềm, nó có màu trắng nhạt nhưng hình bán nguyệt đã hoàn toàn biến mất.

Lộ An Thuần thở dài: "Chắc là đau lắm nhỉ?"

Đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại của cô, yết hầu anh cảm thấy hơi ran rát: "Tôi chẳng có cảm giác gì cả."

"Cậu còn cứng mồm nữa. Sau này bớt đánh nhau với người khác đi, có thể chạy được thì cứ chạy."

Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn thẳng vào mắt cô: "Cậu lo cho tôi à?"

Trong không gian ồn ào và đầy dầu mỡ này, cô gái trắng nõn giống như một đóa hoa huệ trắng tinh khiết nở rộ giữa chốn dân dã, không dính bụi trần, dè dặt và tao nhã: "Đó là sự quan tâm đến từ bạn bè."

Anh lạnh lùng cười khinh thường một tiếng, cũng không trả lời cô.

Người bán hàng bưng hai bát mì đậu nóng hổi ra, đặt lên bàn: "Xong rồi đây, hai bát mì cay vừa ạ."

Lộ An Thuần cầm lấy đôi đũa mà Ngụy Phong đã rửa cho cô. Cô thổi rồi ăn hai miếng mì, dầu ớt dính vào môi cô, mũi cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!