Chương 26: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Lộ Bái mời một thợ thủ công chuyên nghiệp đến nhà để làm cho Cầu Cầu một căn nhà nhỏ dành cho cún cực kì đẹp.

Nhà của cún có tường màu trắng, được điêu khắc một cách tỉ mỉ theo kiểu Pháp, cầu kỳ giống như một toà lâu đài tuyệt đẹp đứng sừng sững trên mảng cỏ xanh mơn mởn.

Lộ An Thuần không chút biểu cảm nhìn căn nhà dành cho cún kia như thể cô đang nhìn một chiếc lồng mộng mơ, hết sức xinh đẹp.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cầu Cầu nhảy nhót xung quanh căn nhà dành cho cún. Nó cố sức vẫy mạnh đuôi như thể nó biết rằng đây là ngôi nhà của nó. Cầu Cầu vô cùng mừng rỡ, nó đã hoàn toàn quên đi cái tình cảnh nhếch nhác và đau xót khi bị bỏ rơi dưới cơn mưa lớn vào đêm hôm đó.

Chó không phải là người, cho dù nó có bị tát một cái rồi lại được cho một viên kẹo ngọt thì nó cũng vẫn không ghi thù, nó vẫn yêu chủ của nó rất nhiều.

Nhưng con người thì lại khác. Cho dù sự bù đắp của Lộ Bái sau khi xảy ra chuyện có tử tế và chu đáo đến cỡ nào thì Lộ An Thuần vẫn sẽ mãi không quên mỗi cái tát mà ông ta đã đánh vào người cô, cũng như sẽ không quên cái cách mà mẹ cô đã kết thúc cuộc đời của bà một cách cực kì đau thương.

Liễu Như Yên cứ lải nhải, dặn đi dặn lại người thợ phải sửa chỗ này một chút rồi lại đánh bóng chỗ kia một chút. Cô ấy còn đặt mua một chiếc đệm mới toanh cho cún qua mạng, dự định đặt trong nhà dành cho cún làm tổ cho Cầu Cầu, để nó ngủ được thoải mái hơn.

"Cầu Cầu, mày nhìn thử xem có thích ngôi nhà mới của mày không?" Lộ An Thuần cúi người xuống vuốt ve đầu của con cún nhỏ: "Cực kì đẹp luôn nhỉ."

Cún con vui mừng vẫy đuôi điên cuồng, nó vui vẻ chạy tới chạy lui trong sân.

Liễu Như Yên đi đến trước mặt Lộ An Thuần. Cô ấy nhìn căn nhà xinh đẹp tráng lệ dành cho cún con ở trước mắt rồi nói: "Mới sáng sớm là ba em đã gọi điện cho thợ rồi. Bình thường ông ấy bận rộn trăm công nghìn việc như thế, hiếm khi chị thấy ông ấy tự mình đốc thúc chuyện này. Chị nghĩ… Thật ra ba em rất thương em."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vẻ mặt Lộ An Thuần bỗng trở nên nghiêm túc: "Nếu em cho chị tình thương đó… Thì liệu chị có cần không?"

"An An, chị với em không lớn lên trong cùng một môi trường. Từ nhỏ đến lớn, ba mẹ chị lúc nào cũng cố gắng làm việc kiếm sống, họ không có nhiều thời gian để quan tâm đến chị với Liễu Lệ Hàn. Đối với họ mà nói, con cái ấy mà… Chỉ cần nuôi sống chúng là đủ rồi."

Liễu Như Yên cố gắng an ủi cô: "Có lẽ em không thể hiểu được điều mà những đứa trẻ như tụi chị cần nhất là gì. Hồi chị còn nhỏ, cô bé hàng xóm mang đôi bốt bông xù đi tuyết màu đỏ khoe khoang ở trước mặt chị như một nàng công chúa, chị đã khóc và nói với ba mẹ rằng chị muốn có một đôi bốt đi tuyết giống y như vậy, kết quả là chị đã bị đánh cho một trận."

Cô ấy cười với vẻ cay đắng: "Thật ra chỉ cần có đủ tiền tiêu vặt thôi thì dù tụi chị có bị đánh hay bị mắng cũng không sao cả."

Quả thật là Lộ An Thuần chưa bao giờ trải qua cảm giác thiếu thốn vật chất nhưng cô cũng không thể đồng ý với lời của Liễu Như Yên: "Có đứa trẻ nào mà không bị đánh đâu? Nhưng chị nghĩ rằng… Ba em chỉ đánh em thôi sao?"

Liễu Như Yên im lặng.

Không, không hề. Sự kiểm soát của Lộ Bái đã đạt đến mức điên cuồng.

Tất nhiên là ông ta rất yêu con gái mình nhưng tình yêu đó... Là một tình yêu bệnh hoạn, là dục vọng độc chiếm ích kỷ và hẹp hòi. Ông ta muốn Lộ An Thuần hoàn toàn phục tùng ông ta giống như một vật nuôi, giống như cách mà ông ta đã làm với mẹ cô ngày xưa.

"Chị nghe tài xế Kiều Chính kể lại, thật ra hồi còn trẻ ba em cũng đã trải qua cuộc sống khó khăn. Ông ta đã lớn lên trong cảnh ăn nhờ ở đậu, thường bị người khác bắt nạt cho nên lòng thù hận của ông ta rất lớn, dục vọng chiếm hữu cũng rất mạnh. Có đôi lúc khi chị nghĩ đến điều này là chị cảm thấy... Mình cũng có thể tha thứ cho ông ta."

Liễu Như Yên cúi đầu, không biết cô ấy đang an ủi Lộ An Thuần hay đang tự an ủi bản thân mình.

Tuy nhiên, Lộ An Thuần lại quả quyết lắc đầu: "Cho dù ông ta có đáng để thương hại đến chừng nào đi nữa thì chị cũng đừng bao giờ tha thứ cho người đàn ông đã đánh chị."

"Nhưng có nói thế nào thì ông ta vẫn là ba của em..."

"Hồi nhỏ em không hiểu tại sao mẹ em lại không hạnh phúc, tại sao bà luôn mắc chứng cuồng loạn." Một tầng sương mờ màu đen đọng lại trong mắt của Lộ An Thuần: "Cho đến một ngày em bước lên lầu và tận mắt nhìn thấy ông ta nắm tóc mẹ em, ấn bà vào tường, ép bà như một con chó..."

Liễu Như Yên đột nhiên quay đầu sang nhìn Lộ An Thuần. Cô ấy nhìn thấy cả người Lộ An Thuần đang run rẩy, đáy mắt cô tràn ngập sự nhục nhã không hề che giấu.

"Chị nói xem… Bất kể ông ta có làm gì đi nữa thì ông ta cũng vẫn là ba em. Nhưng làm gì có người ba nào lại đối xử với mẹ em như vậy cơ chứ…?"

Đối với một đứa trẻ mà nói, việc nhìn thấy cảnh tượng mẹ mình bị làm nhục là một sự tàn phá mang tính hủy diệt cả về thể xác lẫn tinh thần.

"An An..."

Liễu Như Yên không thể kiềm chế được mà tiến lại gần Lộ An Thuần. Cô ấy muốn ôm lấy Lộ An Thuần nhưng Lộ An Thuần lại lùi về sau hai bước, cô tránh xa ra: "Chị Liễu, em không cần an ủi đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!