Lộ An Thuần bị ốm rồi.
Ngày hôm sau, khi cô tỉnh lại thì cảm thấy đầu óc choáng váng, xây xẩm đến mức muốn xuống giường cũng không được.
Sức khỏe của cô không kém đến mức chỉ dầm mưa một trận đã đau ốm mà là do cô đã thức trắng cả đêm, luôn luôn túc trực ở bên cạnh cửa sổ lo lắng nhìn chú chó nhỏ dưới tầng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dáng vẻ của chú chó nhỏ vô cùng tội nghiệp. Nó cuộn tròn mình dưới gốc cây, cả người nó ướt sũng, tiếng kêu rên rỉ của nó giống như đang khóc thút thít.
Cầu Cầu là thú cưng mẹ cô tặng cho cô, Lộ An Thuần đã nuôi nó từ lúc nó còn là một con chó sữa nhỏ, cô bảo vệ và chăm sóc coi nó như con của mình vậy.
Thế giới của chú chó nhỏ vô cùng đơn giản, nó không biết chủ nhân của mình có nỗi khổ khó nói gì. Có lẽ nó chỉ cảm thấy do chủ nhân không thích nó nên mới mặc kệ cho nó dầm mưa ở bên ngoài.
Lộ An Thuần vừa lo lắng vừa buồn bã cho nên cũng bị ốm.
Tuy cô cảm thấy không được thoải mái cho lắm nhưng sáng sớm hôm sau cô vẫn thay quần áo và đeo cặp sách đi đến trường.
Cho dù có bị bệnh thì cô cũng không muốn ở trong căn nhà này.
Mỗi ngày có thể đến trường học là một điều hạnh phúc vô cùng lớn lao đối với cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cho nên cô cũng khó mà tưởng tượng được lúc trước mẹ cô đã sống trong cái nơi khiến cho người ta không thở nổi này như thế nào, ở đây đúng là một địa ngục vô cùng đáng sợ mà.
Mẹ rời khỏi đây mới thật sự được giải thoát.
Lộ Bái đã đến công ty rồi, trên bàn có một phần bữa sáng vô cùng phong phú, Cầu Cầu đã được cho phép vào trong phòng, bộ lông trên người nó cũng đã được xử lý sạch sẽ.
Cho dù nó vẫn còn yếu nhưng nó vẫn cực kì thân thiết, bước đến bên cạnh Lộ An Thuần và dụi dụi lên chân cô.
Lộ An Thuần nhìn thấy chú chó nhỏ đáng đáng thương này thì lại không kìm nén nổi nước mắt, cô phải cố gắng hết sức để không rơi nước mắt.
Nước mắt không phải là vũ khí mà chỉ là biểu hiện của sự hèn nhát mà thôi.
Trong khi ăn sáng Lộ An Thuần chú ý tới sự khác thường của Liễu Như Yên.
Một bên má của cô ấy đỏ bừng lên, trên trán còn có một vết bầm tím.
"Ông ta lại đánh chị à?" Lộ An Thuần khẽ khàng hỏi.
Liễu Như Yên lắc đầu liên tục sau đó cô ấy dùng mu bàn tay che trán lại: "Lúc chị vào bếp không cẩn thận đụng trúng cạnh tủ thôi."
"Chị không cần phải giấu em đâu, vì em biết ông ta là loại người gì mà, trước kia ông ta làm cũng vậy với mẹ em không ít lần đâu..."
Liễu Như Yên nhìn vào đôi mắt đen ảm đạm của cô gái lại cảm thấy uất ức, cô ấy nói nhỏ: "Tối hôm qua chị muốn khuyên ông ta cho dắt chú chó nhỏ đó vào, không cần phải... Đừng đối xử với một con chó nhỏ như vậy, thế mà đột nhiên ông ta nổi giận giơ tay túm tóc chị đập mạnh lên trên bàn..."
Cô ấy không thể tiếp tục nói thêm được nữa, sau đó cô ấy ăn một chiếc bánh quy nhỏ trong mắt lộ vẻ chua xót.
Lộ An Thuần cảm thấy vô cùng biết ơn Liễu Như Yên vì chuyện của Cầu Cầu, cô rót cho chị ấy một cốc sữa: "Ông ta đối xử với chị như vậy mà chị còn muốn ở lại bên cạnh ông ta ư?"
"Chị còn có thể làm gì chứ." Đôi mắt của Liễu Như Yên ngân ngấn nước: "Chị chỉ có thể sống được ngày nào thì hay ngày đó thôi."
"Chị có thể đi mà." Lộ An Thuần cầm tay cô ấy: "Chị không phải là mẹ của em nên chị có thể gom góp một khoản tiền rồi đi đến một nơi ông ta không bao giờ có thể tìm thấy, sau đó sống một cuộc sống tự do mà mẹ em luôn nghĩ đến."
"An An, ba chị bị bệnh rất nặng, mỗi ngày đều cần có một số tiền lớn để duy trì tính mạng." Liễu Như Yên đè thấp giọng nói bằng giọng đau khổ: "Nếu chị đi mất rồi thì ba chị phải làm sao bây giờ, em trai của chị phải làm sao bây giờ... Bọn họ chỉ có chị mà thôi."
"Cho dù là căn bệnh nghiêm trọng đến mức nào thì mấy trăm triệu hay mấy tỷ đó đều có thể duy trì một khoảng thời gian rất dài, chị đang ở bên cạnh ba của em mà nên chị muốn gom góp số tiền lớn như vậy cũng... Không khó lắm." Lộ An Thuần giơ tay vuốt ve sợi dây chuyền kim cương qua tấm kính: "Trừ việc đánh chị ra thì ông ta cũng rất hào phóng với chị mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!