*Tự tìm kẹo ăn: có nghĩa là tự tìm kiếm vị ngọt trong cái đắng, hoặc tìm kiếm vị ngọt ngào trong các tình tiết ngược tâm
Mùa thu đến đã phần nào xua tan đi cái cảm giác nóng nực ở thành phố C, cảm giác ngột ngạt khiến cho người ta hít thở không thông cũng dần tan biến.
Ngụy Phong lái xe mô tô đưa cô đi trên con đường núi ngoằn ngoèo, từ đây cô có thể nhìn thấy rõ cảnh đêm trong thành phố ở phía xa, tiếng gió trên núi rít gào khiến cho cô không tài nào mở mắt được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ngụy Phong, tôi sợ."
Lộ An Thuần ôm chặt lấy eo của anh, giọng nói của cô có chút run rẩy: "Tôi có cảm giác như thể một giây sau mình sẽ chết luôn ấy."
Chàng trai không hề giảm tốc độ xuống dù chỉ một chút: "Liên tục tiếp cận nỗi sợ hãi cũng là một cách để đến gần với sự tự do hơn."
Giọng nói của anh giống như một cơn gió lướt qua bên tai cô.
Lộ An Thuần mở mắt ra nhìn những bóng cây xung quanh như đang nhe nanh múa vuốt khi họ đi lướt qua, còn cô thì lại giống như một nữ hoàng cưỡi một con rồng bay phi nước đại trong trời đất bao la.
Trái ngược với sự sợ hãi là sự tự do ngay trong tầm với.
Lộ An Thuần cảm nhận được từng cơn gió đang táp thẳng vào mặt, cô hít một hơi thật sâu sau đó thở ra một cách vô cùng thoải mái.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hình như… Cô thật sự chạm đến nó rồi.
Cô áp mặt vào tấm lưng rắn chắc của Ngụy Phong lại nhìn ánh đèn của hàng nghìn ngôi nhà ở thành phố xa xa, ánh đèn neon lập loè giống như là một thế giới khác vô cùng xa xôi.
"Ngụy Phong, cậu đã chạm đến tự do chưa?"
"Chưa từng, tôi không sợ bất cứ một chuyện gì vì vậy tôi không thể hiểu thế nào là tự do."
"Làm gì có chuyện đó chứ, dù sao thì con người vẫn sẽ phải sợ hãi một điều gì đó."
"Sợ sệt, không phải là sợ hãi, sợ hãi vì chuyện đó có liên quan đến sự sống cái chết còn sợ sệt chỉ đi kèm với sự hèn nhát mà thôi."
Lộ An Thuần suy nghĩ một cách kĩ càng về câu nói của anh.
Đúng vậy cô sợ rất nhiều thứ sợ quỷ, sợ ngủ một mình, sợ không có bạn bè...
Nhưng điều khiến cô cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng chỉ có bóng dáng của ác ma kia.
Chỉ cần chiến thắng ông ta thì cô mới có thể nắm chắc sự tự do trong lòng bàn tay.
"Ngụy Phong, ở trong lòng tôi, cậu chính là người giỏi nhất đấy, cậu mạnh mẽ hơn bất cứ chàng trai nào mà tôi biết."
Cô siết chặt lấy góc áo chỗ eo anh, sau đó nhìn vào lưng anh nghiêm túc nói từng chữ một: "Tôi hy vọng cậu sẽ mãi mãi không biết cảm giác sợ hãi đó là gì, mãi mãi… Không phải kiêng dè bất cứ một điều gì."
Một giọt nước lạnh lẽo rơi xuống tay anh, cảm giác mát lạnh đó dần lan ra, thậm chí còn thấm ướt cả trái tim anh.
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu năm nay đã lặng lẽ đến.....
Khi hai người xuống núi thì trời vẫn đang mưa rất to, khiến cả hai người đều ướt sũng.
Ngụy Phong cởi áo khoác gió ra khoác lên người cô nhưng cả người Lộ An Thuần đã bị ướt đẫm, cô lại còn hắt xì mấy cái.
Anh không còn lựa chọn nào khác chỉ đành đỗ xe máy trước cửa hàng tiện lợi sau đó che chở cho cô gái đi đến dưới mái hiên.
Những hạt mưa rơi xuống mái hiên phát ra tiếng kêu lộp bộp, tiếng mưa cũng cũng vang lên tí tách, vang dội giống như chuông gió vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!