Chương 21: (Vô Đề)

Dấu răng trên cổ Ngụy Phong rất rõ ràng, mặc dù vết thương không chảy máu nhưng cũng bị sưng, đỏ hết cả lên.

Anh nghiêng đầu xoa cổ, cau mày nhìn sang cô gái đang ngồi trên ghế sofa.

Cô vẫn đang ngồi khóc, không hề phát ra âm thanh nào, chỉ có tiếng tách tách của nước mắt dọc theo đường nét khuôn mặt cô chảy xuống, thấm ướt chiếc khăn tay cô đang cầm trong tay.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Phong quỳ một chân xuống trước mặt cô, anh không hỏi thêm câu nào cũng không nói thêm một lời mà chỉ đưa khăn giấy cho cô lau nước mắt.

Lần đầu tiên trong cuộc đời này, Ngụy Phong có cảm giác trái tim mình dường như đau thắt lại, đó cũng chính là lúc anh trông thấy cô khóc.

Sau khi cô gái khóc lóc trút hết nỗi lòng ra, rốt cuộc tâm trạng của cô cũng bình tĩnh trở lại, Lộ An Thuần ngước đôi mắt đỏ hoe ướt sũng vì mới khóc xong lên nhìn anh: "Ngụy Phong, cậu giống như kỵ sĩ từ trên trời giáng xuống vậy."

"Sau đó cậu lại cắn kỵ sĩ của cậu một cái à."

"Xin lỗi cậu." Lộ An Thuần đưa tay sờ vào vết răng trên cổ anh, áy náy nói: "Tôi có tật xấu khi bị kích động thì sẽ cắn đồ."

"Tật xấu gì chứ."

Người đàn ông cười lạnh một tiếng, lại đưa cho cô thêm một tờ khăn giấy nữa nhưng khi cô đang định giơ tay ra cầm lấy, anh quyết định gấp tờ giấy ăn lại rồi lau nước mũi cho cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần thấy anh lau nước mũi cho mình thì ngượng đỏ cả mặt, giật lấy khăn giấy, lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt mình rồi hít một hơi thật sâu.

"Đêm hôm đó lúc cậu gọi điện cho tôi, tình hình cũng giống vừa nãy sao?"

"Ừm."

"Vì sao vậy?"

"Khi còn bé… Tôi thường xuyên bị nhốt trong phòng tối nên tôi đã bị mắc chứng sợ không gian kín rất nghiêm trọng. Tôi sợ bóng tối, sợ ma quỷ, sợ phải ở một mình."

Nghe cô nói vậy, bàn tay đang cầm tờ giấy của Ngụy Phong khẽ siết chặt lại, anh nói: "Phương pháp giáo dục của ba mẹ cậu hà khắc quá."

"Là ba tôi…" Đôi mắt Lộ An Thuần đột nhiên trở nên tối tăm, u ám giống như vực sâu không thấy đáy, ánh sáng cũng không thể nào chiếu tới được: "Mẹ tôi đã bỏ đi rồi, bà ấy bỏ tôi ở lại đây mà đi rồi."

Ngụy Phong ngước mắt lên nhìn cô: "Chuyện này có gì đâu, tôi cũng bị vứt bỏ mà."

Cô ngước đôi mắt ầng ậc, ngân ngấn nước mắt lên nhìn thẳng vào mắt anh hồi lâu, sau đó bỗng nhiên cô lại kích động, hỏi một câu: "Cậu có thể bảo vệ tôi không?"

"Có thể."

Anh trả lời ngay lập tức gần như không có chút do dự nào. Khi chàng trai thốt ra lời đó, ánh mắt anh vô cùng kiên định giống như đã dốc hết mọi quyết tâm ra để trả lời.

Nhưng một giây sau khi anh nói, Lộ An Thuần đã cảm thấy hối hận.

Anh không bảo vệ được cô nhưng cô sẽ… Hại chết anh.

"Tôi không sao đâu Ngụy Phong."

Ngụy Phong có thể nhìn ra được sự do dự, lùi bước từ trong đôi mắt cô, anh cũng không ép cô nữa mà chỉ nghiêm túc nói: "Thời gian sử dụng dịch vụ thay đổi rồi, một ngày có hai mươi tư giờ cậu gọi cho tôi bất cứ lúc nào cũng được."

Ngay khi nghe thấy câu này, trái tim Lộ An Thuần như run lên, cô trông thấy mu bàn tay tràn đầy sức mạnh của anh vào giây phút này đang căng thẳng đến nỗi nổi lên gân xanh mờ mờ, cô không kìm lòng được đưa tay sờ lên đó, đầu ngón tay mảnh khảnh của cô phác họa những đường gân xanh rõ ràng trên tay anh.

Ngụy Phong đang muốn xoay tay ngược lại để nắm lấy tay cô nhưng cô đã lập tức rụt tay lại: "Tôi có thể chạm vào cậu nhưng cậu không thể chạm vào tôi."

Yết hầu của người đàn ông lăn một vòng: "Chuyện này, con mẹ nó, không công bằng quá rồi đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!