Chương 19: (Vô Đề)

Buổi chiều, Liễu Lệ Hàn tìm thấy Lộ An Thuần trong phòng lấy nước nóng nên đã xin lỗi cô vì chuyện cậu ta "bán đứng" cô buổi chiều hôm đó.

"Ba cậu đã hỏi tôi, lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều cho nên đã nói sự thật với chú ấy. Không ngờ lại mang đến rắc rối cho cậu như thế."

Lộ An Thuần cúi người lấy một cốc nước nóng đầy ắp, Liễu Lệ Hàn nhìn chằm chằm vào tấm lưng hơi cong xuống của cô. Chiếc áo sơ mi đồng phục trắng làm nổi bật dáng người xinh xắn, yêu kiều của cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc Lộ An Thuần xoay người lại, Liễu Lệ Hàn lập tức xoay đầu, nhìn sang chỗ khác.

Lộ An Thuần thổi thổi hơi nóng bốc lên từ miệng cốc rồi thản nhiên nói: "Ông ta không thích người khác nói dối, cậu nói sự thật là đúng rồi."

"Cậu không trách tôi thì tốt quá." Liễu Lệ Hàn lo lắng nhìn cô: "Còn cậu thì sao? Cậu có bị phạt gì không?"

"Ở nhà chúng tôi, ai làm chuyện sai trái cũng đều chịu phạt. Chị gái cậu và cả tôi nữa, đều như nhau cả…"

Liễu Lệ Hàn nghe ra được ẩn ý trong lời nói của cô nhưng lại giả ngu vờ như nghe không hiểu gì. Cậu ta liếm láp bờ môi dưới khô khốc.

Một lúc sau, cậu ta lại lựa lời rồi nhìn cô với vẻ áy náy: "Tôi thực sự không ngờ là tôi sẽ mang đến cho cậu rắc rối lớn như vậy. Chú ấy hỏi tôi bữa tiệc sẽ kết thúc vào lúc mấy giờ, với lại sau khi tan tiệc thì cậu đã đi đâu, đi với bạn cùng lớp hay là đi một mình. Thậm chí chú ấy còn hỏi thăm tên tuổi của những người bạn cùng lớp chơi thân với cậu nữa, hỏi chi tiết lắm luôn ấy."

"Cậu nói hết với ông ta rồi à?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Tôi đã kể tên bọn Ninh Nặc, Từ Tư Triết. Thực sự xin lỗi cậu nhiều!"

"Những cái này cho dù cậu không nói thì ba tôi cũng có cách tra ra được thôi."

"Những chuyện khác thì tôi không nói lung tung gì đâu, thật đấy, bao gồm cả chuyện của cậu và Nguỵ…"

"Cảm ơn!" Lộ An Thuần chẳng muốn nói gì với cậu ta nữa nên xoay người đi ra khỏi phòng lấy nước nóng.

Liễu Lệ Hàn vội vàng gọi với cô lại: "À thì… Tôi đã mua cho cậu một món quà nho nhỏ, coi như là để tạ lỗi với cậu."

Lộ An Thuần quay đầu lại thì thấy cậu ta lôi ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu xanh lam, trong hộp là một sợi dây chuyền bằng bạc có hình giọt nước đang toả sáng lấp lánh.

"Cảm ơn cậu nhưng tôi không thể nhận nó được. Chuyện này cậu cũng không có lựa chọn nào khác nên không cần phải tự trách quá đâu." Lộ An Thuần khéo léo từ chối món quà này.

Ánh mắt Liễu Lệ Hàn trở nên ảm đạm: "Tôi biết rồi, với cậu mà nói thì đây chỉ là một món quà hết sức rẻ rúng mà thôi."

"Chẳng liên quan gì đến giá cả hết. Chiếc vòng này rất đẹp nhưng nó không hợp với tôi. Cậu giữ lại để tặng cho cô gái nào thích hợp hơn đi."

"Lộ An Thuần, cậu giả vờ cái gì chứ? Rõ ràng là cậu coi thường tôi, các người ai cũng coi thường tôi!"

Cuối cùng, Liễu Lệ Hàn cũng không thèm trốn tránh hay giả vờ gì nữa. Cậu ta kìm nén cảm xúc đã lâu nên ngay lúc Lộ An Thuần từ chối đã khiến cho cậu ta mất kiểm soát mà bộc phát ra: "Tôi còn tưởng là cậu không giống như bọn họ, tôi còn tưởng là cậu sẽ hiểu tôi!"

Liễu Lệ Hàn dùng sức đẩy cô một cái: "Kết quả là cậu cũng không khác gì bọn họ. Các người ai cũng đang cười nhạo sau lưng tôi!"

Cả người Lộ An Thuần lảo đảo, không thể đứng vững. Nước nóng đang bốc hơi nghi ngút trong cốc tràn ra ngoài khiến cho làn da trắng nõn, mịn màng trên mu bàn tay cô bị bỏng.

Cô hoảng hốt, hét lên một tiếng. Chỉ trong nháy mắt, cảm giác đau đớn lan tới từng đầu dây thần kinh. Lông mày Lộ An Thuần nhíu chặt lại: "Cậu làm tôi bị bỏng rồi!"

"Tôi, tôi xin lỗi." Liễu Lệ Hàn giật mình, cảm thấy hoảng loạn: "An An! Xin lỗi cậu! Không phải là tôi cố ý đâu. Chỉ là tôi… Chỉ là tôi hy vọng cậu cậu coi tôi như người nhà thôi!"

Liễu Lệ Hàn vốn dĩ đã có chút điên khùng, cuồng loạn. Cậu ta tuyệt vọng cầu xin, liều mạng ôm chặt lấy Lộ An Thuần mà không thèm để ý đến việc cô có bị thương hay không.

"Tôi không muốn làm người nhà với cậu." Lộ An Thuần bướng bỉnh nói: "Buông tay ra!"

Đột nhiên, có ai đó túm lấy cổ áo Liễu Lệ Hàn từ phía sau rồi dùng lực kéo mạnh một phát khiến cậu ta đứng không vững, phải lùi lại vài bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!