Chương 18: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, trong tiết đọc sách buổi sáng, Ninh Nặc nhìn thấy sắc mặt Lộ An Thuần ảm đạm, trên môi chẳng còn chút màu máu nào, tái nhợt giống như một con búp bê vải, cô ấy lo lắng hỏi: "Cậu ổn chứ? Nhìn sắc mặt cậu không tốt lắm, có phải hôm qua về muộn bị ba cậu mắng không?"

"Ừm, do tớ mất ngủ, ngủ không ngon."

Đúng lúc đó, sau lưng truyền tới giọng nói oang oang của Chúc Cảm Quả: "Ngụy Phong, quầng thâm của cậu đậm đến thế này cơ á! Hơn nữa cậu còn mọc mụn kìa!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần tò mò quay đầu lại nhìn, quả nhiên chàng trai đang lười biếng dựa lưng vào ghế, dưới mắt là quầng thâm nhàn nhạt, trên làn da trắng lạnh mọc hai cục mụn, trên má trái một cục, trên trán một cục.

"Không phải ngày nào cậu cũng đi ngủ lúc mười giờ tối để giữ gìn nhan sắc hay sao?" Chúc Cảm Quả hét lên: "Sao trông cậu lại uể oải thế kia?"

Ngụy Phong ngáp dài, tầm mắt nhìn lướt qua Lộ An Thuần ở dãy bàn phía trước nói: "Ngoài cửa sổ có một con chim ồn ào, không ngừng quấy rầy giấc ngủ của tôi."

"Chim? Nửa đêm mà chim còn kêu gì nữa? Đừng nói là động dục đấy nhé ha ha ha."

Vẻ mặt Ngụy Phong sa sầm xuống, đạp cậu ấy một cái: "Không nói được lời nào hay thì đừng có nói."

"Sao nào, chim làm ồn đến cậu mà cậu còn bảo vệ nó à? Ngày mai tôi cho cậu mượn cái ná, nó còn ồn ào nữa cậu cứ bắn nó rụng xuống."

Anh ngáp một cái, lười biếng gục xuống bàn, chuẩn bị ngủ một lát, Chúc Cảm Quả lấy đề toán ngày hôm qua ra: "Ngụy Phong, cậu xem hộ tôi đề này, tôi tính thế nào cũng không đúng."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lộ An Thuần quay lại nói với cậu ấy: "Tôi giảng cho cậu, cậu đừng quấy rầy cậu ấy, để cậu ấy ngủ một lát đi."

"Ôiiiiii." Cúc Cảm Quả cười đểu đầy ý vị sâu xa: "Đau lòng vì người ta kìa."

"Đúng vậy, đúng vậy." Lộ An Thuần cũng nửa đùa nói: "Tôi đau lòng vì cậu ấy đấy."

Ngụy Phong liếc mắt, lật sách tiếng Anh ra đội lên đầu, khoanh tay nghiêng người nằm ngủ.

Lộ An Thuần nhận lấy đề luyện tập môn toán nhăn nhúm của Chúc Cảm Quả, cầm bút bi vẽ một trục tọa độ lên vở, kiên nhẫn giảng giải ý nghĩa và các bước làm bài.

Tiết đọc sách buổi sáng, khung cảnh xung quanh náo nhiệt, mọi người cầm sách giáo khoa ra ồn ào đọc to nhưng trong những âm thanh hỗn tạp đó, Ngụy Phong vẫn có thể nghe thấy tiếng cô nói.

Giọng cô rất dịu dàng, giống như cơn gió nóng mùa hè ẩm ướt khẽ lướt qua mặt, có chút dính dấp cũng có chút triền miên.

Anh mở mắt ra, thấy khuỷu tay trắng nõn thon dài của cô gái đang đặt trên bàn anh. Ống tay áo của chiếc áo ngắn tay rất rộng, từ góc độ mà Ngụy Phong nhìn sang vừa vặn có thể xuyên qua ống tay áo nhìn thấy đường viền của chiếc áo ngực ren màu trắng sữa của cô, xinh xắn nhỏ nhắn.

Anh mất bình tĩnh dời mắt nhìn sang chỗ khác, đồng thời không khách khí đẩy tay cô ra.

"Làm gì đó?" Lộ An Thuần bị anh đẩy ra, cau mày nói: "Cậu làm tôi đau đấy."

"Đừng để tay lên bàn của tôi..."

"Đặt tay lên một chút thì có làm sao, hẹp hòi quá đấy." Giọng nói ngọt ngào của cô giống như đang làm nũng vậy: "Tôi càng muốn đặt tay lên đấy!"

Dứt lời, cô cố ý đặt khuỷu tay lên trên bàn anh, cố ý chống đối anh.

Cổ họng của Ngụy Phong ngứa ngáy, yết hầu nhấp nhô lên xuống, cố gắng khống chế tầm mắt, không nhìn sang nữa.

Mấy giây sau, anh cáu kỉnh lấy một bao thuốc lá từ trong cặp ra, xoay người ra khỏi phòng học.

Lúc rời đi còn làm lệch cả bàn.

"..."

Lộ An Thuần không rõ đầu cua tai nheo gì cả, chân mày cau lại, Chúc Cảm Quả vội vàng an ủi nói: "Đừng để ý tới cậu ấy, không ngủ ngon là lại cáu kỉnh ấy mà."Tiết thể dục là thời gian hoạt động tự do, Ninh Nặc kéo Lộ An Thuần ngồi ở khán đài bên cạnh sân bóng rổ, dò hỏi như đang thẩm vấn: "Tối hôm qua cậu đi sớm nhất lại về muộn nhất, cần khớp khẩu cung với tớ cho nên phải thành thật khai báo, rốt cuộc cậu đã đi đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!