Chương 16: (Vô Đề)

Trên phố ẩm thực, hai bên đường phố đặt đầy bàn ghế, những quán ăn ven đường hội tụ đủ các loại đồ ăn vặt ngon miệng: Mì xào thịt nướng, lẩu thịt hầm nhúng xiên…

Trong không khí tràn ngập mùi lẩu, tiếng cười, tiếng mắng, tiếng chiên nướng rán ngập dầu hòa lẫn với nhau tạo thành cái gọi là mùi vị khói lửa của trần gian.

Trong quán lẩu, Chúc Cảm Quả nhàm chán cầm cuốn thực đơn lên, gọi đồ ăn lần thứ ba.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Nhiên ngậm ống hút Vương Lão Cát*, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào thực đơn: "Anh Trư Can, anh nói xem chị gái có đến không? Khi nào chị ấy đến? Em đã ăn no lắm rồi."

*Vương Lão Cát (Wong Lo Kat - ) là một loại trà thảo dược của Trung Quốc, hiện nay đã trở thành thức uống phổ biến nhất của người dân Trung Quốc.

Chúc Cảm Quả lấy di động ra xem đồng hồ: "Thực ra cô ấy cũng không nói rõ ràng, chỉ bảo là có thời gian thì sẽ đến."

"Thế thì chờ một lát vậy. Anh ơi, anh gọi thêm ít đồ ăn đi."

Ngụy Phong không có khẩu vị ăn cơm, chỉ cầm đũa lúc được lúc không quấy đĩa nước chấm tỏi, tiện tay tiếp nhận thực đơn xem xét, sau đó gọi một phần bánh dày đường đỏ.

"Thật hiếm thấy." Chúc Cảm Quả cười nói: "Món này vừa ngọt vừa rán vừa nhiều dầu, cậu không sợ ngày mai thức dậy mặt lên mụn hả?"

"Gần đây tôi dùng một loại mặt dạ dưỡng da thẩm mỹ, hiệu quả cũng không tệ lắm." Ngụy Phong lười biếng đáp lại: "Để tôi đề cử cho cậu."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Thôi đi, tôi không sống chăm chút được bằng cậu đâu, còn đắp mặt nạ dưỡng da nữa chứ, ẻo lả hết sức, không phù hợp với ngoại hình người đàn ông rắn rỏi của cậu tí nào."

"Tôi không phải là người đàn ông rắn rổi, nếu được thì tôi muốn làm một chàng trai trẻ tuổi đẹp đẽ cơ."

"Ha ha ha ha anh vẫn chưa từ bỏ chí hướng vĩ đại là yêu đương với chị gái hả?"

Ngụy Phong cảm thấy gió thổi qua tóc mái, chóp mũi hơi ngứa, muốn hắt xì nhưng cố kìm nén, gò má co rúm một chút.

"Đây là hy vọng xa vời không bao giờ thực hiện được." Ngụy Phong nhớ tới gương mặt xinh xắn của cô gái trên chứng minh nhân dân: "Cậu cảm thấy cô ấy đã trưởng thành chưa?

Đương nhiên Chúc Cảm Quả biết anh đang nhắc đến ai. Cậu ấy ngẫm nghĩ rồi bắt đầu bốc phét: "Xét theo tâm lý… Chắc đã trưởng thành rồi, dù sao tôi chưa bao giờ gặp bạn nữ nào nói chuyện với cậu từ ba câu trở nên mà vẫn không nổi giận. Tính tình của cô ấy quá hiền."

Ngụy Phong nhún vai: "Giả vờ đấy, một khi đã quen thuộc thì sẽ khác hẳn."

"Cho nên hai người quen thuộc chưa?"

"Vẫn đang làm quen."

Ngụy Nhiên nhìn chằm chằm đĩa bánh dày đường đỏ nóng hổi thơm phức vừa được bưng lên bàn, vươn tay ra định cầm một cái, bỗng nhiên bị Ngụy Phong dùng đũa gõ lên tay, không cho cậu bé chạm vào bánh dày đường đỏ.

Ngụy Nhiên bĩu môi: "Chị gái sẽ không để bụng bị em ăn mất một cái đâu."

Người đàn ông ngước đôi mắt một mí liếc cậu nhóc: "Em biết nhiều quá nhỉ."

"Đương nhiên em biết chứ, em nhìn anh lớn lên mà."

Còn chưa kịp nói hết cậu thì cậu nhóc đã bị anh dùng sức mạnh đè dưới khuỷu tay: "Thế thì có phải anh nên gọi mày một tiếng anh Nhiên không nhỉ?"

"Em sai rồi." Cậu bạn nhỏ liên tục xin tha thứ: "Em sai rồi, anh là anh trai của em, mãi mãi là anh trai."

Ngụy Phong đưa điện thoại di động cho cậu nhóc: "Đi mua gói thuốc lá cho anh mày."

"Thế thì em còn muốn ăn cốc socola bánh quy hành tinh!"

Thấy anh trai mình không từ chối, thế là cậu nhóc học sinh tiểu học vui sướng cầm di động chạy đến cửa hàng tạp hóa nằm trong góc ngõ nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!