Chương 13: (Vô Đề)

Nghe thấy tiếng dội nước ào ào truyền tới từ trong sân, Lộ An Thuần thầm nghĩ không ổn, vội vàng đẩy cửa đi ra ngoài, quả nhiên thấy Ngụy Phong đang khom lưng dùng nước xối lên đầu, chai dầu gội còn đặt trên ghế.

Vừa rồi cô bôi thuốc lên da đầu cho anh, hóa ra đều thành uổng phí hết.

"Ấy, đừng gội đầu!" Lộ An Thuần dặn dò: "Coi chừng vết thương bị nhiễm trùng!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Phong không đáp một lời, chỉ lo múc một gáo nước dội lên đầu, cuối cùng còn cực kỳ kiêu ngạo xoay người lại đối mặt với Lộ An Thuần.

"…"

Cậu đắc ý lắm hả!

Trong lòng Lộ An Thuần tràn ngập ghét bỏ, bĩu môi lườm anh một cái.

Anh mặc quần nhung màu đen, nửa thân trên không mảnh vải che thân, dòng nước chảy tí tách men theo mái tóc ngắn đen mượt của anh, có thể thấy được mấy vết bầm tím trên cánh tay săn chắc, cơ bụng cường tráng có thể thấy rõ từng múi, tràn ngập sức mạnh của một chàng trai trẻ tuổi.

Nhìn kỹ còn thể thấy đường nét của cơ bụng V

-cut kéo dài xuống tận phần bị quần nhung đen che khuất.

Không có mấy học sinh cấp 3 có thể rèn luyện được vóc dáng đẹp như móc treo quần áo giống Ngụy Phong.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chứng kiến cảnh tượng này vào thời điểm này khiến trong lòng Lộ An Thuần bỗng dưng nảy sinh cảm giác tội lỗi. Cô vội vàng xoay người trở về cửa hàng di động, nói với học sinh tiểu học đang làm bài tập: "Anh trai em ngang ngược thật đấy."

"Anh ấy lúc nào chẳng thế." Ngụy Nhiên vừa nghiêm túc chép từ vựng tiếng Anh vừa trả lời: "Bà em nói rằng sau gáy của anh ấy có một thứ gọi là phản cốt, tính cách ương bướng bẩm sinh, ai nói gì cũng không chịu nghe, rất khó dạy dỗ."

"Thế sao bà em còn nhận nuôi cậu ấy?"

Vừa dứt lời, Ngụy Nhiên và Chúc Cảm Quả đồng thời nhìn về phía Lộ An Thuần: "Sao chị biết bọn em được bà nhận nuôi?"

"…"

Lòi đuôi.

Lộ An Thuần bối rối chỉ về phía Chúc Cảm Quả: "Cậu ấy nói."

Chúc Cảm Quả bất chấp tiếp tục chơi game, nhíu mày hỏi: "Tôi nói á?"

"Đúng vậy, trước kia cậu bảo hai người họ không phải là anh em ruột mà."

"Hình như là thế, cơ mà tôi đâu có bảo hai anh em họ đều được bà Ngụy nhận nuôi nhỉ?"

"Nói rồi."

"Có hả?" Nét mặt Chúc Cảm Quả tràn ngập hoang mang: "Hình như đâu có."

"Có."

Lộ An Thuần khăng khăng một mực khẳng định là Chúc Cảm Quả nói. Mặc dù hoang mang nhưng Chúc Cảm Quả đành phải thừa nhận một cách ngu xuẩn.

May mà Ngụy Nhiên không suy nghĩ nhiều. Cậu nhóc bắt đầu mở máy hát: "Ban đầu bà chỉ muốn nhận nuôi một mình em thôi, lúc bà dẫn em rời khỏi trại trẻ mồ côi thì anh trai đuổi theo, hỏi bà có thể nhận nuôi thêm anh ấy được không, anh ấy đã mười tuổi rồi, có thể trông trẻ giúp bà, nếu bà bận đi làm thì anh ấy sẽ trông em, việc nhà nào cũng biết làm, còn biết nấu cơm."

"Rồi sao nữa?" Lộ An Thuần hỏi tiếp.

"Viện trưởng hơi tức giận, cảm thấy anh trai không tuân theo nội quy nên phạt anh ấy tối nay không được ăn cơm. Nhưng anh trai chỉ nhìn chằm chằm vào bà, anh ấy nói rằng anh ấy đã lớn tuổi rồi, không có ba mẹ nào sẽ chịu nhận nuôi anh ấy, có lẽ bà sẽ đồng ý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!