Chương 11: (Vô Đề)

Trong một phòng bi

-a ở đầu phố với ánh đèn mờ ảo, Ngụy Phong nhắm chuẩn vào viên bi cái, tính toán góc độ rồi cúi người và đẩy cơ.

"Cô ấy không phải Thang Duy, cậu cũng đâu phải Lương Triều Vỹ." Giọng nói đầy hùng hồn của Chúc Cảm Quả vang lên bên tai: "Đây là nguyên văn của cậu ta."

"Tôi thấy quyết tâm theo đuổi cậu bằng được của cậu ta cũng không thua gì [Quyết tâm chia tay] của nữ thần nhà cậu."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngụy Phong bực bội thở dài một hơi, lúc này anh bỗng cảm thấy ai đó nắm chặt vạt áo sau lưng mình.

Một mùi thơm ngọt lịm quen thuộc ập vào mũi anh.

Anh không được nhạy cảm với hương vị cũng giống như không nhạy với những cơn đau.

Thế nhưng hương thơm ngọt ngào này đã in sâu vào hệ thống khứu giác nhạy bén của anh kể từ sau ngày ở phòng thay đồ hôm đó, vì vậy anh không cần nhìn cũng biết hương thơm đó là của ai.

Ngụy Phong ngẩng đầu lên, im lặng thoáng nhìn sang Chúc Cảm Quả đang ngượng ngùng, cậu ấy nhanh chóng giải thích: "Là do cậu ta nhất quyết muốn tới đây! Tôi đuổi mãi nhưng cậu ta chẳng chịu đi!"

Giọng nói êm dịu của Lộ An Thuần vang lên sau lưng: "Ngụy Phong, cậu thích đánh bi

-a lỗ à?"

"Tránh ra." Anh hờ hững trả lời.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn buông anh ra rồi lẩm bẩm: "Trong nhà giáo viên hội họa của tôi trước kia cũng có một bàn bi-a, mỗi khi vẽ tranh tôi đều thoáng nhìn ông ấy thục một hai cơ nên hình như đã học được những gì mình thấy…"

Ngụy Phong ra sức đẩy cơ, bỗng nhiên cô gái sau lưng không nói nữa mà khẽ rên lên một tiếng.

Anh thấy không ổn bèn quay đầu lại, bắt gặp cô gái nhỏ ôm lấy phần bụng của mình bằng cả hai tai, cong người xuống như rất khó chịu.

Vừa nhìn đã biết lúc anh đẩy cơ đã vô tình trúng vào bụng cô.

"Không phải tôi bảo cậu tránh ra rồi sao?"

Ngụy Phong sầm mặt, sự tức giận lại lần nữa bốc lên nhưng lần này anh tức giận vì quá sốt ruột mà thôi.

Lộ An Thuần ôm bụng ngồi xổm xuống dưới như rất đau đớn.

Mặc dù Ngụy Phong cảm thấy vừa rồi mình đẩy cơ chẳng mạnh lắm song dù sao người ta cũng là con gái, cơ thể của con gái vừa mềm mại lại còn yếu ớt.

Anh nhớ rất rõ vào năm lớp một, bạn nữ ngồi cùng bàn với mình bị ghế sắt gãy cứa vào tay tý tẹo, không bị chảy máu, chỉ bị xước nhẹ hơi đo đỏ mà thôi.

Thế nhưng bạn nữ kia sững sờ khóc đến nỗi quỷ thần đều khiếp sợ, các bạn lớp kế bên còn nghe thấy nữa là. Sau đó cô giáo bèn dẫn bạn ấy đến phòng y tế, đến khi quay về bạn ấy đã được dán một miếng băng cá nhân in hình bánh kẹo.

Lúc còn bé Ngụy Phong thường đấm nhau với người khác, dù anh bị đấm đến mức mặt mũi bầm tím, máu chảy đầy đầu thì anh vẫn không thèm hừ một tiếng.

Có lẽ đây là sự khác biệt cơ bản giữa nam và nữ.

Anh kéo cô gái nhỏ ngồi lên sofa ở đối diện, nửa ngồi trước mặt cô, vừa khó chịu vừa đau lòng: "Đụng trúng bụng rồi sao? Để tôi xem thử, có cần đến bệnh viện không?"

Lộ An Thuần cắn răng rồi khoát tay.

"Ông đây đã kêu cậu tránh ra rồi mà." Sự lạnh lẽo trong mắt anh vơi đi đôi chút, thay vào đó là không biết làm sao: "Không được đứng sau lưng khi đánh bi-a, cậu có biết nguyên tắc cơ bản này không?"

"Ngụy Phong, cậu đừng trách tôi nữa được không?" Chất giọng dịu dàng của cô xen lẫn sự ấm ức, một câu hai nghĩa cầu xin anh: "Tôi cũng có nỗi lo của riêng mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!