Chương 10: (Vô Đề)

Ngụy Phong vừa bước vào lớp học đã thu hút ánh nhìn của các bạn nữ.

Ngay sau đó mọi người đều có cùng suy nghĩ…

E rằng danh hiệu hotboy của lớp phải đổi người mất thôi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngay cả Ninh Nặc cũng không kìm được phải nắm chặt vạt áo của Lộ An Thuần, khẽ thốt: "Đúng là duyên trời đã định! Tớ vừa mới cảm thấy tiếc nuối vì không đến tìm cậu ấy xin số điện thoại nhưng nào ngờ... chúng ta lại là bạn cùng lớp."

Lộ An Thuần cố tình nói: "Thế giờ cậu có thể xin số điện thoại của cậu ấy thử xem, mọi người đều là bạn cùng lớp cả nên không khó lắm đâu."

Dĩ nhiên Ninh Nặc là một cô gái thông minh, chỉ phút chốc đã nhìn thấu ý đồ của cô: "Cuối cùng người muốn xin là tớ hay là cậu thế."

"Tớ có nói gì đâu mà."

"Vậy cậu đừng vẽ đường cho hươu chạy nữa, tớ chỉ một lòng một dạ với lớp trưởng và hotboy tiền nhiệm của lớp ta thôi."

Lộ An Thuần chỉ mỉm cười chứ không nói gì thêm, cô cúi đầu lật sách giáo khoa, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.....

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi ra ngoài, Chúc Cảm Quả trừng mắt rồi nói với Ngụy Phong: "Ái chà chà, lại là cô tiểu thư kia, cậu nói xem đây là duyên phận được sắp đặt từ trước kiểu gì mà khiến hai người trở thành bạn cùng lớp vậy."

Ngụy Phong nhẹ nhàng ngước mắt, lạnh lùng nhìn cô.

Bóng lưng của cô gái mảnh mai, cả cánh tay lẫn bả vai đều rất nhỏ bé. Cô cởi áo khoác ra, chỉ mặt mỗi chiếc áo sơ mi trắng mỏng dánh, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng xương cánh bướm bên dưới lớp áo thế nào.

"Không quen." Anh chỉ lẩm bẩm hai chữ.....

Hai người thật sự không quen biết nhau, một tuần sau đó, Ngụy Phong và Lộ An Thuần chẳng nói với nhau một câu nào.

Không ít bạn nữ trong lớp lấy hết can đảm xin cách thức liên lạc của Ngụy Phong, tất nhiên chỉ gói gọn trong phạm vi bạn cùng lớp kết bạn và tìm hiểu lẫn nhau mà thôi.

Ngụy Phong tiện thể trả lời tới tới lui lui: "Tài khoản ở trong nhóm chat đấy, tự thêm đi."

Ninh Nặc thử kết bạn QQ với Ngụy Phong, sau đó cô ấy nói với Lộ An Thuần rằng anh không bao giờ đồng ý lời mời kết bạn, cô ấy còn gửi kết bạn thêm vài lần nhưng tất cả như chìm xuống đáy biển, không có hồi âm.

Ảnh đại diện của anh vẫn là chú chim cánh cụt ban đầu, có lẽ từ lúc tạo tài khoản QQ đến giờ anh chưa từng đổi ảnh đại diện.

Anh không có sử dụng QQ!

Mấy ngày qua, Lộ An Thuần không dám chọc ghẹo Ngụy Phong nữa, trước giờ anh vẫn giữ mối quan hệ bạn cùng lớp gần như không quen biết với cô.

Đến tận một tuần sau, khi Lộ Bái ra nước ngoài tham gia hội nghị tài chính nào đó, Lộ An Thuần mới như chú chim được sổ lồng to gan tới bắt chuyện với anh.

Buổi chiều hôm ấy, cô bảo Ninh Nặc về nhà trước, còn mình theo đuôi Ngụy Phong và Chúc Cảm Quả.

Cô bước ra thang máy, đi xuyên qua đám người đông đúc trên con phố thương mại, băng qua lối đi ngầm thưa thớt người dưới lòng đất, cuối cùng cũng đã đuổi kịp anh.

"Ngụy Phong, đợi đã."

Ngụy Phong nghiêng đầu nói với Chúc Cảm Quả: "Lát nữa chúng ta chơi hai ván ở phòng bi

-a đi."

Chúc Cảm Quả thoáng nhìn Lộ An Thuần bám theo đuôi hai người suốt cả chặng đường: "Được, đi ăn mì trước thôi."

"Vẫn là cửa tiệm ở đầu đường thứ hai nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!