Bên trong xe nháy mắt trở nên yên tĩnh, dù nhìn ra được tâm trạng của Lục Ngộ An bình thường thì Trần Tịnh Dương cũng không dám lỗ mãng.
Cậu ấy nghĩ lại, ngoài việc nhờ anh đến cục cảnh sát ký tên cho mình, cũng không làm chuyện gì đặc biệt quá đáng mà. Mà đây cũng không phải lần đầu tiên anh đến cục cảnh sát đón mình, không thể nào vì chuyện này mà tâm trạng không tốt được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cân nhắc cả nửa ngày, cuối cùng Trần Tịnh Dương đã tìm ra lý do.
"Anh." Cậu ấy quay đầu nhìn Lục Ngộ An: "Không lẽ anh ghen à?"
Xe lái vào bãi đỗ xe, ánh đèn từ mờ tối chuyển sang sáng chói.
Nghe được lời nói của Trần Tịnh Dương, sắc mặt Lục Ngộ An vẫn không chút thay đổi, thậm chí anh còn chẳng thèm nhìn cậu ấy.
Trần Tịnh Dương nhìn dáng vẻ không hề dao động của anh, cậu ấy có hơi nghi ngờ đối với trực giác của mình.
Chẳng lẽ cậu ấy đoán sai rồi sao?
Không thể nào, trực giác của cậu ấy trên phương diện này rất hiếm khi không đúng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đỗ xe xong, Lục Ngộ An mới nâng mi nhìn cậu ấy lạnh nhạt nói: "Xuống xe."
Trần Tịnh Dương: "… Vâng."
Đi theo Lục Ngộ An vào nhà, Trần Tịnh Dương nhịn không được tiếp tục nói về chuyện lúc nãy: "Nếu không phải là ghen sao anh lại bảo em câm miệng hả?"
Lục Ngộ An không để ý đến cậu ấy, anh xoay người đi vào phòng bếp.
Trần Tịnh Dương cũng đi vào theo, miệng nói không ngừng: "Hay là không thích chị Nguyễn Huỳnh?" Không đợi Lục Ngộ An kịp nói gì, cậu ấy lại tiếp tục lải nhải: "Vậy càng không phải, nếu như anh ghét một ai thì một ánh mắt anh cũng không cho người ta, sao có thể ăn khuya với chị ấy chứ."
Bao nhiêu năm nay, Trần Tịnh Dương tự nhận là người hiểu rõ anh họ mình nhất.
Cậu ấy nhỏ hơn Lục Ngộ An chín tuổi, vì chuyện làm ăn của ba mẹ bận rộn nên lúc học tiểu học và cấp hai đa phần đều ở nhà của Lục Ngộ An.
Trước khi học cấp ba, Lục Ngộ An có được con gái yêu thích hay không, Trần Tịnh Dương không biết rõ, bởi vì lúc đó cậu ấy còn quá nhỏ. Nhưng sau khi Lục Ngộ An lên cấp ba, anh thường ở lại tiểu khu, cũng vì vậy mà thường có rất nhiều cô gái trong trường học tỏ tình với anh, tặng quà, còn mời anh đi ăn.
Nhưng trong ký ức của cậu ấy, dường như trước giờ Lục Ngộ An chỉ toàn từ chối.
Anh là một người vừa có ngoại hình đẹp vừa có khuôn mặt đẹp, vậy mà lại rất không thích thân cận với người khác giới.
Vì chuyện này, bác của Trần Tịnh Dương rất đau đầu. Bà thường nói với Trần Tịnh Dương, sợ rằng cả đời này Lục Ngộ An cũng không yêu ai.
Trần Tịnh Dương còn bận suy nghĩ, chợt thấy Lục Ngộ An đang rót nước.
Miệng cậu ấy lúc này đã khô khốc, nhanh tay giật lấy ly nước anh đang rót, uống ừng ực.
"..."
Lục Ngộ An không so đo với cậu ấy, anh rót thêm một ly mới.
Lần này, Trần Tịnh Dương không dám đến giật nữa.
Đợi Lục Ngộ An uống nước xong, cậu ấy mới nói tiếp: "Anh, anh nói một câu đi."
"Nói gì?" Lục Ngộ An biết mà còn hỏi.
Trần Tịnh Dương chợt thấy cạn lời: "Vì sao lúc nãy anh lại bảo em im lặng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!