Chương 80: (Vô Đề)

"Sau đó thì sao?" Sau khi Chu Hạc Thư rời khỏi quán cà phê, Tư Niệm gọi điện thoại cho Nguyễn Huỳnh ngay, kể về chuyện giữa cô ấy và Chu Hạc Thư.

Nghe cô ấy nói xong, Nguyễn Huỳnh rất tò mò về phản ứng của Chu Hạc Thư.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tư Niệm hừ vài tiếng, cô ấy ngồi ở bồn hoa cách quán cà phê không xa, nhìn dòng xe cộ qua lại tấp nập và nói: "Đầu tiên anh ấy hỏi lại tớ vì sao lại cảm thấy anh ấy sẽ không đành lòng."

Nguyễn Huỳnh cong môi cười: "Vậy cậu trả lời sao?"

Tư Niệm tự tin nói: "Tớ nói mặc dù tớ không phải là người xinh đẹp, giàu có nhất trong số những người theo đuổi anh ấy nhưng chắc chắn tớ là người thú vị nhất."

Nguyễn Huỳnh: "Giáo sư Chu không nói cậu ảo tưởng à?"

"Không nhé." Tư Niệm nói, khóe môi vô thứ cong lên: "Anh ấy cười đó."

Nghe cô ấy nói thế, mắt của Nguyễn Huỳnh sáng rực lên, cô vội tiếp lời: "Cậu có hy vọng lớn đấy."

Tư Niệm tự luyến: "Tớ cũng thấy thế."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau khi cô ấy nói xong câu đó, Chu Hạc Thư nhìn chằm chằm cô ấy một lát rồi nói: "Có phải dù tôi đồng ý hay từ chối thì em cũng sẽ không thay đổi không?"

Tư Niệm đáp 'Phải'.

Chu Hạc Thư ngừng lại một lát, sau đó nhìn cô ấy nói: "Vậy em còn hỏi tôi làm gì?"

"..."

Nghĩ đến Chu Hạc Thư, ý chí chiến đấu của Tư Niệm sục sôi: "Cậu nói xem làm sao để tớ theo đuổi được anh ấy đây?"

Thật ra cô ấy chưa từng theo đuổi ai, tất cả những chuyện Tư Niệm làm với Chu Hạc Thư đều là tự nhiên cả.

Ngẫm nghĩ một hồi, cô ấy hỏi ý kiến của Nguyễn Huỳnh: "Bác sĩ Lục theo đuổi cậu thế nào vậy?"

Nguyễn Huỳnh suy nghĩ: "Đưa đón tớ đi làm, rồi hẹn tớ ra ngoài và tặng hoa nữa."

Tư Niệm nghe thế thì hỏi nhỏ: "Đơn giản vậy sao? Phương pháp theo đuổi người ta của bác sĩ Lục cùi bắp quá."

Nguyễn Huỳnh ngẫm kỹ lại rồi tán thành nói: "Cậu nói thế thì tớ cũng cảm thấy thế thật."

Nhưng chuyện theo đuổi này chỉ cần hợp ý là được. Những chuyện mà bác sĩ Lục làm khi theo đuổi Nguyễn Huỳnh, lần nào cũng là những chuyện mà cô thích, anh nhớ kỹ từng câu nói của cô, nhớ sở thích của cô và nhớ hết tất cả về cô.

Nhưng Nguyễn Huỳnh cảm thấy lý do chính để Lục Ngộ An có thể theo đuổi được mình là do mình cũng thích anh.

Nghĩ đến đây, cô nói ngắn gọn: "Cách theo đuổi không quan trọng, quan trọng là cậu khiến giáo sư Chu thích cậu là được."

Tư Niệm: "... Cậu nói nhảm hay gì."

Nguyễn Huỳnh nín cười: "Anh ấy có ý với cậu thì dù cậu có làm sao thì anh ấy cũng cảm nhận được thôi."

"... Ừm." Tư Niệm trầm ngâm suy nghĩ: "Đúng là thế thật, vậy tớ sẽ suy nghĩ thật kỹ."

Nguyễn Huỳnh: "Được rồi, nếu cần tớ giúp đỡ thì cứ nói, chắc chắn tớ sẽ dốc hết sức mình."

Tư Niệm: "Đương nhiên phải vậy rồi."

Cúp điện thoại, Tư Niệm lại tiếp tục ngồi ở cổng thêm một lúc nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!