Nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, Trần Tịnh Dương nhạy bén đã nắm được một vài thứ.
Cậu ấy nhìn trái nhìn phải, đề nghị: "Chị à, em thấy chị đợi ở đây lâu lắm rồi, có việc gì gấp không? Nếu không gấp thì chúng ta ăn khuya một bữa nha?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu ấy xoa xoa bụng: "Lúc em đến bar chỉ mới uống có một ly là bị đưa đến đây rồi, còn chưa kịp ăn tối, em sắp đói chết rồi."
Lo sợ Nguyễn Huỳnh từ chối, Trần Tịnh Dương lập tức chỉ vào Lục Ngộ An bên cạnh cậu ấy: "Anh trai em mời, không đi ăn thì uổng lắm."
Lục Ngộ An: "..."
Cậu ấy nhìn Nguyễn Huỳnh, giọng nói mang theo sự trong trẻo của một thiếu niên nói: "Đi nhé?"
Thực ra Nguyễn Huỳnh cũng chưa ăn gì.
Cô đã đến sở cảnh sát lúc hơn sáu giờ và chờ đến giờ.
Có điều, cô vẫn muốn đợi Thôi Trị. Dù sao cô đến là để cùng đón sinh nhật của Thôi Trị.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Để lần sau…" Lời còn chưa nói hết, cái bụng không biết điều của Nguyễn Huỳnh đã kêu lên một tiếng.
"..."
Sau vài giây bối rối, Nguyễn Huỳnh bình tĩnh đáp lại: "Hai người chờ tôi một lát." Cô chỉ về hướng bên kia: "Tôi đi chào nhân viên trực ban đã."
Lục Ngộ An: "Không vội."
Nguyễn Huỳnh nói với viên cảnh sát quen thuộc rồi đặt bánh kem và quà cho Thôi Trị trong văn phòng, còn không quên để lại cho ông một tấm thiệp mừng sinh nhật trước khi ra khỏi đồn cảnh sát.
Cùng lúc đó, Lục Ngộ An và Trần Tịnh Dương chờ đợi bên ngoài đồn.
Hai người đứng dưới thân cây khô trơ trọi, bóng của họ hắt xuống mặt đất. Đêm khuya gió thổi mạnh, cùng với tiếng còi xe taxi inh ỏi không ngừng.
Nguyễn Huỳnh vẫn chưa ra, Trần Tịnh Dương hùng hồn tán dóc với Lục Ngộ An: "Anh à, cô gái xinh đẹp vừa nãy là gì của anh vậy?"
Lục Ngộ An lườm cậu ấy, không trả lời.
Nhận ánh mắt chán ghét từ người anh mình nhưng Trần Tịnh Dương không có một chút gì gọi là buồn: "Cô gái xinh đẹp ấy bảo rằng đi hỏi anh, anh mà không nói, em chỉ còn cách đoán mò vậy."
Cậu ấy vừa nói vừa quan sát nét mặt của Lục Ngộ An, tiếc thật, không có bất kỳ cảm xúc gì cả.
Trần Tịnh Dương tặc lưỡi, đang tính nói tiếp thì đột nhiên Lục Ngộ An cất tiếng: "Trần Tịnh Dương."
Nghe anh gọi tên mình, Trần Tịnh Dương bất giác rùng mình.
Cậu ấy biết cách nắm thóp anh trai mình, ngược lại anh cậu ấy cũng có cách khác để xử lý cậu ấy.
Hai người họ, kẻ tám lạng người nửa cân.
Cách đây rất lâu, Trần Tịnh Dương biết rằng Lục Ngộ An đã từ chối mình, sự lạnh lùng của anh đối với cậu ấy không đáng sợ, điều đáng sợ là khi anh gọi thẳng tên cậu ấy một cách không cảm xúc.
Một khi đến bước này, ngày tháng sau này của Trần Tịnh Dương sẽ không khá nổi.
"Anh à." Rượu cay mà Trần Tịnh Dương đã trút vào bụng lúc này hoàn toàn không còn lại gì. Cậu ấy nghiêm mặt, giơ hai ngón tay lên thề: "Em hứa lát nữa em chỉ ăn không nói."
Lời vừa dứt, Nguyễn Huỳnh đã xuất hiện bên góc rẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!