Chương 79: (Vô Đề)

Trong phòng học yên lặng mất mấy giây, nhưng lại chỉ có âm thanh của tiếng hít thở. 

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên người Tư Niệm, không ai nghĩ rằng cô ấy sẽ trả lời Chu Hạc Thư như vậy. Cô ấy là người đầu tiên bọn họ gặp mà không nghe giảng, không trả lời được câu hỏi, còn cây ngay không sợ chết đứng như thế trong lớp của Chu Hạc Thư. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng người từng hiểu rõ Chu Hạc Thư đều biết, anh ấy ghét nhất là sinh viên không tập trung trong giờ học. Nhìn anh ấy có vẻ ưu tư thờ ơ, cũng sẽ không quá so đo gì với sinh viên nhưng ai cũng biết, khi anh ấy tức giận thì đáng sợ thế nào. 

Nhất thời, suy nghĩ của các sinh viên vô cùng phức tạp. Bọn họ không biết nên đồng tình với Chu Hạc Thư hay nên bái phục sự to gan của Tư Niệm. 

Đang lúc các sinh viên suy nghĩ lung tung thì bọn họ nghe Chu Hạc Thư hỏi một câu: "Chuyên ngành nào?" 

Tư Niệm: "... Dẫn chương trình phát thanh ạ" 

Nghe vậy, dáng vẻ Chu Hạc Thư không đếm xỉa tới, anh ấy nhìn Tư Niệm một cái: "Em hứng thú với luật kinh tế quốc tế sao?" 

"..." 

Đây là lớp luật kinh tế quốc tế. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tư Niệm không hiểu về luật kinh tế quốc tế, cũng không có hứng thú. Cô ấy đối mắt với Chu Hạc Thư, miệng mấp máy. Cô ấy dựa vào việc đang ở trong lớp lại thốt ra lời kinh người: "Em có hứng thú với thứ khác ạ." 

Sinh viên có mặt trong phòng học: "..." 

Nếu nói bọn họ phải lúng túng khi nghe thấy câu hỏi lúc đầu của Chu Hạc Thư thì khi nghe được câu trả lời của Tư Niệm lần nữa, bọn họ hoàn toàn rơi vào trạng thái kinh ngạc. Rốt cuộc cô gái này có biết mình đang nói gì không thế! 

Nghe thấy câu trả lời của Tư Niệm, hiếm khi Chu Hạc Thư nghẹn họng. 

Anh ấy hơi nheo mắt, đứng trên bục giảng liếc cô ấy một cái cảnh cáo: "Ngồi xuống đi." 

Tư Niệm à một tiếng, cô ấy chớp chớp mắt còn muốn nói gì đó thì bị ánh mắt của Chu Hạc Thư liếc qua, đành yên lặng nuốt xuống những lời định nói. 

Thôi bỏ đi, cô ấy vẫn nên nhịn đi, cho Chu Hạc Thư chút thời gian thích nghi, tuần tự mà bước. Sau khi ngồi xuống, Tư Niệm bắt đầu quang minh chính đại mà không để ý nghe giảng nữa. 

Tuy rằng trước đây Tư Niệm cũng như vậy nhưng chí ít vừa nãy cô ấy đã ngẩng đầu lên. Lúc này, cô ấy nằm nhoài cả người xuống bàn. 

Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Tư Niệm khác với người đi học đi làm bình thường, cô ấy không cần phải dậy sớm, vì vậy sẽ thức khuya đến một, hai giờ, thậm chí là trễ hơn. 

Mỗi sáng cô ấy tỉnh dậy không phải nhìn thấy mặt trời lúc tám giờ mà là mười, mười một giờ. 

Hôm nay vì đến đại học A để nghe giảng lớp của Chu Hạc Thư, chưa tới tám giờ cô ấy đã dậy, ở trong nhà nghiêm túc dưỡng da trang điểm sau đó tới đây. Đến giờ phút này, tinh thần và mí mắt của cô ấy đã đánh nhau. 

Dù sao Chu Hạc Thư đã chú ý tới sự tồn tại của cô ấy rồi, cô ấy ngủ một lúc chắc không có vấn đề gì đâu. 

Tư Niệm ngủ một giấc cho đến khi trong phòng học chỉ còn lại một mình cô ấy. 

Khi cô ấy tỉnh lại, những bạn học ngồi bên đã không còn ở đó nữa. 

Tư Niệm bối rối khẽ chớp mắt rồi quay đầu nhìn hàng ghế sau, cũng không thấy ai. 

Cô ấy đưa tay lên dụi mắt một cái, đoán rằng hẳn là đã tan học. Bỗng dưng, ánh mắt cô ấy chú ý tới người còn đang đứng trên bục giảng. 

Ngoài cửa sổ, ánh sáng tà tà chiếu vào, có một chùm tia sáng chiếu qua tấm kính thuỷ tinh trong suốt hắt trên tường rồi dừng trên người người đang cúi đầu xem tài liệu. Người anh ấy nghiêng về phía trước, tấm lưng phát sáng ngời ngời dưới ánh mặt trời, tạo thành một hình vòng cung uyển chuyển. Chiếc áo gió khiến anh ấy được bao bởi một khối lạnh lẽo, đường cong trên thân hình càng tuyệt đẹp hơn. 

Rõ ràng anh ấy chẳng làm gì, chỉ hơi cúi đầu xem tài liệu nhưng ở góc độ của Tư Niệm mà nhìn thì người này đem đến cho cô ấy một loại cảm giác mọi mặt đều đẹp, đẹp đến mức có thể hấp dẫn sự chú ý của cô ấy trong nháy mắt. 

Ánh mắt hai người chạm nhau. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!