Tửu lượng của Tư Niệm không được tốt, nếu nói không tốt thì có thể nói là tốt hơn Nguyễn Huỳnh một chút.
Trong phòng bao cô ấy có uống mấy ly, đến quầy bar gọi thêm hai ly để uống, lúc quan trọng cô muốn gọi ly thứ ba thì cuối cùng người nãy giờ vẫn giữ im lặng bên cạnh cũng lên tiếng: "Cho cô ấy một cốc nước lọc."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tư Niệm: "..."
Cô ấy hơi ghét bỏ liếc nhìn Chu Hạc Thư: "Giáo sư Chu, ở nhà tôi cũng có thể uống nước lọc."
Mí mắt Chu Hạc Thư cũng không chớp, lạnh nhạt nói: "Lục Ngộ An nói đêm nay bạn gái của cậu ta không rảnh qua đây xem cô, dặn tôi trông nom cô."
Nghe vậy, Tư Niệm nghi ngờ nhìn anh ấy: "Anh nghe lời bác sĩ Lục như vậy sao?"
Chu Hạc Thư: "Cậu ta là bác sĩ."
Thời điểm này, Tư Niệm không hiểu Chu Hạc Thư nói gì, Lục Ngộ An là bác sĩ có ý nghĩa vô cùng sâu xa. Cô chậm chạp 'hừ' một tiếng: "Anh ấy gọi anh là anh sẽ đến sao?"
Chu Hạc Thư: "Cậu ta nợ tôi một ân tình."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tư Niệm nghẹn họng, nghi ngờ hỏi: "Hai người không phải là bạn bè sao?"
"Anh em thân thiết càng cần phải tính toán rõ ràng." Chu Hạc Thư nhướng mày nhìn cô ấy: "Cô chưa nghe bao giờ sao?"
Tư Niệm không muốn nói chuyện.
Nhân viên pha chế đẩy một cốc nước lọc đến trước mặt Tư Niệm, Tư Niệm không thể không nhận, nói 'cảm ơn'.
Uống nhiều rượu quả thực là dạ dày không dễ chịu, cô ấy cầm cốc nước ấm áp lên, không nhìn Chu Hạc Thư, uống nửa cốc nước. Sau khi uống hết, cô ấy thấy đỡ hơn phần nào.
Im lặng nghe hai bài hát, Tư Niệm nhận được tin nhắn của Nguyễn Huỳnh, nói cô và Lục Ngộ An đi trước, bảo cô nhớ về nhà sớm.
Tư Niệm nhắm mắt lại, sau đó lại trả lời cô: [Được, cậu và bác sĩ Lục cứ tận hưởng thế giới riêng tư đi.]
Nguyễn Huỳnh: [Không thành vấn đề.]
Trả lời tin nhắn xong, Tư Niệm quay đầu nhìn Chu Hạc Thư: "Giáo sư Chu."
Chu Hạc Thư cụp mắt nhìn xuống, lông mi dài cong vút vô cùng thu hút sự chú ý của cô ấy, ánh mắt cô dừng lại ở phía trên, hơi luyến tiếc mà không muốn dời đi: "Gì vậy?" Anh ấy cất giọng trầm trầm, không thể hiện ra nhiều cảm xúc.
Tư Niệm nhìn vào mắt anh ấy, đột nhiên không thể nói thành lời.
Cô ấy trầm mặc một lúc, hỏi: "Cuối tuần này anh có lên lớp không?"
"..."
Chu Hạc Thư liếc mắt nhìn cô ấy: "Hiện nay không phải Bộ giáo dục không cho phép học sinh cấp hai, cấp ba học bù vào cuối tuần sao?"
Tư Niệm nghẹn họng, hậm hực nói: "Hình như là vậy."
Chu Hạc Thư thấy vẻ mặt xấu hổ của cô ấy, ở góc mà Tư Niệm không nhìn thấy, lặng lẽ nhếch môi lên.
Lần thứ hai, hai người rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Chu Hạc Thư chủ động hỏi: "Muốn rời khỏi đây không?"
Tư Niệm ngẩn người, ngạc nhiên nhìn anh ấy: "Anh muốn đưa tôi về sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!