Chương 77: (Vô Đề)

Lần đầu tiên Tư Niệm gặp Chu Hạc Thư không phải ở quán cà phê của cô ấy.

Cô ấy ở quán bar, thực ra đã bắt gặp Chu Hạc Thư hai lần. Một lần họ lướt qua nhau, còn một lần họ chạm mặt nhau. Cô ấy liếc nhìn anh ấy qua khóe mắt, giây phút đó Tư Niệm đã nhìn thấy qua rất nhiều kiểu trai đẹp khác nhau vẫn bị anh ấy làm cho kinh ngạc.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vào thời điểm đó, cô ấy cũng nói với người bạn của mình là Nguyễn Huỳnh rằng cô ấy vừa gặp được một anh chàng đẹp trai.

Nguyễn Huỳnh hỏi cô ấy ở đâu, Tư Niệm nhìn xung quanh rồi bất lực nói, hình như đi rồi.

Nguyễn Huỳnh vỗ vai cô ấy, bảo: "Mai mốt gặp trai đẹp nhớ gọi anh ta."

Tư Niệm cạn lời, lườm cô: "Cậu có bác sĩ Lục rồi, sao còn nghĩ đến trai đẹp?"

Nguyễn Huỳnh tự tin trả lời: "Bác sĩ Lục cũng cho phép tớ ngắm trai đẹp mà, hơn nữa ai quy định nếu có người mình thích rồi thì không được ngắm soái ca nữa."

Tư Niệm nghĩ Nguyễn Huỳnh nói cũng có lý: "Vậy lần sau tớ gọi cậu."

Nguyễn Huỳnh bĩu môi: "Hứa đấy nhé."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khoảng thời gian sau cuộc hẹn hôm đó, cô ấy không gặp lại Chu Hạc Thư.

Cho đến một buổi sáng, một nhân viên trong cửa hàng xin nghỉ phép, một mình Tiểu Mỹ không thể làm hết việc, nên Tư Niệm dậy sớm và đến quán cà phê.

Quán cà phê của Tư Niệm có vị trí đẹp, hương vị thơm ngon, giá cả phải chăng, trang trí nội thất đơn giản, trong lành nên nhiều người thích đến quán của cô ấy để mua cà phê.

Bận rộn một hồi, Tư Niệm đang định nghỉ ngơi thì cửa kính của quán cà phê bị đẩy vào. Không ngước mắt lên nhìn, cô đứng ở quầy gọi món, uể oải hỏi: "Xin chào, anh muốn chọn gì?"

Chu Hạc Thư quét mắt nhìn, thanh âm lạnh lùng: "Một ly kiểu Mỹ."

Tư Niệm nằm trong giới lồng tiếng, bản thân cô ấy thỉnh thoảng cũng giúp lồng tiếng cho tiểu thuyết hoặc kịch bản. Cách đây một thời gian, cô ấy đã thành lập một nhóm với bạn bè để lồng tiếng cho một cuốn tiểu thuyết.

Mặc dù độ nhạy cảm với giọng nói của cô ấy không cao bằng cô bạn Nguyễn Huỳnh nhưng cũng không đến nỗi.

Giọng Chu Hạc Thư vừa vang lên, Tư Niệm đột nhiên ngẩng đầu. Sau khi nhìn thấy người đứng trước mặt mình, cô không tự chủ được sững người vài giây.

Cho đến khi người đàn ông trước mặt nhíu mày, dùng điện thoại di động hỏi cô: "Hai mươi tám?"

Tư Niệm lấy lại tinh thần, chằm chằm nhìn gương mặt điển trai: "Đúng, hai mươi tám."

Cô đặt món cho Chu Hạc Thư rồi đưa hóa đơn cho anh ấy: "Anh có thể ngồi đợi bên đó, phía trước còn một số đơn, tôi sẽ lập tức làm cho anh."

Chu Hạc Thư gật đầu, lạnh lùng đi về phía bên kia, không một chút lưu luyến, cũng không nhìn Tư Niệm.

"..."

Mắt thấy người đàn ông điển trai cách đó không xa, rất nhiều khách hàng trong quán đều quay đầu lại nhìn người đàn ông đó, Tư Niệm chủ động tiếp nhận công việc pha chế ly cà phê này, thậm chí còn dùng hạt cà phê cực kỳ đắt tiền của cô ấy đi xay.

Thế nhưng, làm xong và bưng cho "soái ca", anh ấy vẫn không thèm nhìn cô ấy một cái, hời hợt cảm ơn cô ấy.

Nhìn bóng lưng Chu Hạc Thư đi khỏi, Tư Niệm ngẩn ra vài giây, sau đó chậm rãi chớp mắt.

Hay thật, anh chàng đẹp trai đã thu hút sự chú ý của cô ấy lần thứ hai.

Điều mà Tư Niệm không ngờ tới là Chu Hạc Thư đã đến cửa hàng để mua cà phê vào ngày thứ ba sau khi cô gặp lại anh ấy.

Về sau, trong một thời gian dài, thỉnh thoảng cô ấy cũng gặp được anh ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!