"Cô nói thế nào thì là thế đấy." Nguyễn Huỳnh hai tay chống má ngồi bên cửa sổ, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Cậu nói xem, ý của anh ấy là tớ nói không phải là không phải à? Hay anh ấy đang trả lời câu nói trước đó của tớ, bảo tớ nói không phải một nửa bệnh nhân của anh ấy thì không phải một nửa bệnh nhân, lời đã nói ra như gáo nước đổ đi, không thể thu hồi?"
Trong một số trường hợp, Nguyễn Huỳnh không thể không thán phục nghệ thuật ngôn từ của văn hóa Trung Hoa đầy uyên bác và tinh thâm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"..."
Kể từ sau khi cô vào quán, Tư Niệm ngồi đối diện đã nghe cô lặp đi lặp lại câu nói này mãi. Cô ấy bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê, sau đó đưa ra nhận xét: "Cách nói chuyện của bác sĩ Lục này khá là thú vị đấy."
Nguyễn Huỳnh liếc nhìn cô ấy một cái, rồi gật đầu đồng ý.
Tuy Lục Ngộ An không nói nhiều lắm nhưng cô có thể cảm nhận được rằng người này rất thú vị.
Nhìn dáng vẻ phiền não của cô, Tư Niệm bật cười: "Nếu cậu thật sự muốn biết thì gọi cuộc điện thoại hỏi anh ấy một chút là được mà? Không phải cậu có số liên lạc của anh ấy à?"
"Thôi." Nguyễn Huỳnh nghĩ ngợi: "Chưa đến lúc."
"Sao lại chưa đến lúc?" Tư Niệm nhìn cô: "Hay là anh ấy có bạn gái rồi nên không thể nghe máy của một nửa bệnh nhân là cậu?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghe cô ấy chọc mình như vậy, Nguyễn Huỳnh không nhịn được bật cười: "Bạn gái thì chắc là chưa nhưng tớ mà gọi điện hỏi thì chẳng lẽ Lục Ngộ An sẽ không nghi ngờ tớ à?"
Nghe thế, Tư Niệm ngẫm nghĩ, hình như đúng là như vậy.
Cô ấy trầm ngâm, chú ý đến một vấn đề khác: "Sao cậu biết anh ấy chưa có bạn gái, tớ nhớ ngày xuất viện cậu từng nói với tớ là bác sĩ Lục này không chỉ có giọng nói dễ nghe mà còn điển trai nữa cơ mà."
Nguyễn Huỳnh giải thích: "Trước đó tớ từng nghe thấy có người nhà bệnh nhân hỏi thăm tình hình của anh ấy."
Vào một buổi tối, Nguyễn Huỳnh mất ngủ bèn ra ngoài hóng gió cho khuây khỏa. Đúng lúc nhìn thấy có người nhà hỏi y tá, nói bóng nói gió hỏi Lục Ngộ An đã có bạn gái chưa, thích kiểu con gái như thế nào, nói mình có cô cháu gái mặt nào cũng tốt, rất xứng đôi với Lục Ngộ An.
Y tá không nói rõ Lục Ngộ An thích kiểu con gái thế nào nhưng anh ta cũng không nói anh đã có bạn gái, hầu hết ngày nghỉ đều có mặt ở bệnh viện.
Nghe Nguyễn Huỳnh nói vậy, Tư Niệm liền bảo: "Vậy không phải là có lẽ chưa có đâu, mà là chắc chắn chưa có ấy chứ."
Nguyễn Huỳnh chăm chú lắng nghe: "Là sao?"
Tư Niệm phân tích: "Được nghỉ vài ngày cũng ở bệnh viện mà bình thường công việc của bác sĩ cũng đã bận lắm rồi. Nếu ngày nghỉ mà anh ấy cũng không ở bên bạn gái thì dù là người đẹp trai, giọng nói hay đến mấy, bạn gái cũng phải bỏ chạy từ lâu rồi chứ?"
Ai mà muốn yêu đương với một người bận đầu tắt mặt tối, một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày thì ba trăm sáu mươi ngày đều ở chỗ làm chứ?
Nguyễn Huỳnh nghẹn lời. Ban đầu, cô định đồng tình với lời nói này của cô ấy, nhưng gương mặt ngũ quan xuất chúng của Lục Ngộ An đột nhiên xuất hiện trước mắt cô. Nói kỹ hơn thì gương mặt của Lục Ngộ An không thể chỉ dùng một từ "đẹp trai" đơn giản để miêu tả, gương mặt của anh còn "ăn tiền" hơn nhiều ngôi sao lớn dựa vào nhan sắc để kiếm cơm nữa kìa.
Nghĩ đến đây, cô phản bác: "Nhưng cũng chưa chắc, ngộ nhỡ có người thích thế thì sao?"
Tư Niệm im rồi lại lặng, chớp mắt mấy cái rồi nói: "Thế tớ chỉ có thể nói rằng có lẽ người ta thích kiểu đàn ông đẹp trai nhưng không hay về nhà thôi."
Nguyễn Huỳnh: "..."
Trong những ngày tiếp theo, Nguyễn Huỳnh đều ở nhà lồng tiếng cho kịch truyền thanh mà Tư Niệm mới nhận.
Lồng xong, gửi cho Tư Niệm, Nguyễn Huỳnh nhận được tin nhắn từ bà Lý
- mẹ cô
- hỏi cô có bận gì không.
Nguyễn Huỳnh mở lịch ra xem. Hôm nay là thứ bảy, bà Lý không cần lên lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!