Lục Ngộ An lấy xe, hai người lại lướt qua vũng nước nọ.
Quán sữa đậu nành cách bệnh viện không xa nhưng cũng chẳng gần. Sau khi đi khoảng mười phút, Lục Ngộ An đỗ xe ở ven đường.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh tháo dây an toàn, quan sát cảnh vật xung quanh.
Cách đó không xa là một con ngõ nhỏ không rộng lắm, thậm chí có thể nói là hơi chật chội. Xe con, xe điện, xe ô tô đỗ loạn xạ trước cửa quán. Quán sữa đậu nành nằm giữa đối diện với xe, trước cửa quán có treo một tấm biển không quá bắt mắt: Sữa đậu nành xay ngay tại chỗ nhà họ Vương.
Nguyễn Huỳnh và Lục Ngộ An xuống xe, đi xuyên qua ngõ nhỏ để vào trong quán.
Mặt tiền quán sữa đậu nành không lớn, giờ này cũng chẳng có khách đến. Khi bọn họ bước vào, chủ quán còn đang dạy con làm bài tập.
Nghe thấy tiếng động, một lớn một nhỏ quay đầu nhìn bọn họ.
"Anh Lục." Cậu bé vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nhìn Lục Ngộ An, ánh mắt sáng lấp lánh, giọng điệu vô cùng thân quen.
Nghe thấy xưng hô quen thuộc ấy, Nguyễn Huỳnh hơi bất ngờ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An vươn tay xoa đầu cậu bé vừa đi đến bên cạnh anh, hỏi: "Đang làm bài tập à?"
Chủ quán nhoẻn miệng cười: "Lúc không có khách tôi sẽ dạy nó."
Ông ấy nhìn Nguyễn Huỳnh, có hơi ngạc nhiên: "Đồng nghiệp à?"
"Không phải." Nguyễn Huỳnh ngẫm nghĩ: "Tôi cũng được xem như là một nửa bệnh nhân của bác sĩ Lục."
Chủ quán cười: "Hai người cứ ngồi thoải mái đi, muốn ăn gì nào?"
Lục Ngộ An nhìn Nguyễn Huỳnh, ra hiệu cô gọi trước.
Nguyễn Huỳnh ngẩng đầu nhìn thực đơn trên tường. Trong quán sữa đậu nành xay ngay tại chỗ này, ngoại trừ món bán chạy thì còn có cháo, bánh bao,... đúng chuẩn các món cho bữa sáng: "Tôi uống cốc sữa đậu nành là được."
Lục Ngộ An nói tiếp: "Tôi cũng thế."
Chủ quán ừ đáp: "Được rồi, hai người ngồi đi, có ngay đây."
Chỗ ngồi của Nguyễn Huỳnh trùng hợp là vị trí đối diện với cậu bé lúc nãy.
Cậu bé nhìn chằm chằm Lục Ngộ An với ánh mắt sáng rực, vẻ trông mong và yêu mến hiện rõ trong con ngươi.
Cô suy nghĩ vài giây: "Bác sĩ Lục này."
Lục Ngộ An lau bàn một lượt, giương mắt nhìn cô: "Hả?"
Lỗ tai Nguyễn Huỳnh khẽ nhúc nhích, cô hất cằm ra hiệu: "Anh có muốn nói đôi lời với cậu bé kia không? Cậu ấy đang nhìn anh kìa."
Lục Ngộ An quay đầu nhìn rồi đưa mắt nhìn Nguyễn Huỳnh: "Cô không ngại chứ?"
"..." Nguyễn Huỳnh sửng sốt, hỏi với vẻ hơi khó hiểu: "Tôi ngại gì?"
Lục Ngộ An suy tư vài giây: "Cô ngồi đây nhé, tôi đi nói với nó hai câu."
Dứt lời, anh đứng dậy đi về phía cậu bé.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!